Lòng thương yêu sự sống

Mười Một Kiếp Đầu thai Làm Thân Bò

trước
tiếp

 

Vào năm 1815 có một người tên Lâm qua đời. Gia đình và bạn bè ông rất buồn vì ông là người hiền lành

Ông Lâm nhận biết mình đang ở cảnh giới địa ngụcLúc ấy vị Diêm Vương đang xử án. Các tên cai ngục toàn là những quỷ sứ đầu trâu mặt ngựa. Một vài con quỷ khác đang chờ lên dương thế bắt người kế tiếp xuống địa ngục. Trên tường treo đầy các dụng cụ tra tấn khủng khiếp. Đây là cảnh giới do ý nghĩ và việc làm xấu ác của chúng ta tạo ra chứ không phải bởi thần linh hay ma quỷ nào cả. 

Đến lượt bác sĩ Doản bị dẫn đưa vào tòa án. 

Những tên cai ngục quát lớn: “Hãy quỳ xuống!” Ông Doản quỳ và thấy có vài người đang quỳ bên cạnh ông. Rồi ông nhận ra một tội nhân khác – đó là ông Lý người bạn chủ hàng thịt ở địa phương ông. 

Giờ đây, ông Lý tỏ vẻ không có chút gì thân thiện. Khi thấy bác sĩ Doản ông chỉ vào mặt và thưa với vị Diêm Vương:“Tất cả đều do lỗi của ông ta! Chính ông là tội phạm! Nếu ông Doản không ăn thịt bò, thì tôi đã không giết bò! Xin ngài hãy bắt ông Doản và thả tôi ra!” 

Bác sĩ Doản đáp lại: “Thưa ngài, tôi không có lỗi gì hết. Nếu ông Lý không giết, bán thịt, thì tôi đã không ăn thịt bò.” Ông Lý tức giận khi nghe ông Doản nói vậy. Những tên cai ngục liền can ngăn hai người ra. 

Vị Diêm Vương đập mạnh tay xuống bàn và quát lớn: “Hãy im đi!” Một người giết, còn người kia thì ăn. Cả hai đều có tội hết!

Diêm Vương nói: “Các ngươi không có chút lương tâm gì hết sao? Trâu bò cày ruộng để trồng lúa nuôi sống con người mà quý vị đã không biết ơn lại còn giết hại ăn thịt những con vật vô tội này. Nếu người ta ăn nhiều thịt bò, nhiều bò sẽ bị sát hại. Nếu người đời dùng ít thịt thì vài con bò bị giết thôi. Nếu không ai ăn thịt thì sẽ không có con bò nào bị giết chết. Các ngươi có biết như vậy không?” Cả hai đều tuân phục gật đầu

Diêm Vương phán tiếp: “Ông Lý! Tội của ngươi là không có lòng thương và giết hại các sinh vật, ta đày ngươi vào cảnh giới Địa Ngục, để ngươi nhận chịu quả báo bị hành hạ khổ đau cho đến khi nào ngươi biết ăn năn hối cải. Hãy lôi nó đi!” Các tên cai ngục hò hét đá vào ông Lý bán thịt kêu la và lôi dắt ông ta đi. 

“Còn bác sĩ Doản! Tội ông là đã ăn quá nhiều thịt bò. Mỗi lần bệnh nhân mời đãi ông dùng cơm tối, ông luôn luôn đòi ăn thịt bò. Nhà ngươi có biết đã dùng thịt hết bao nhiêu con bò rồi không? Vậy ông đã thấy tội của ông chưa?” Bác sĩ Doản ngước lên và gật đầu

“Không những thế, ông còn giết chết mười một bịnh nhân do sự chữa trị ngu dốt và bất cẩn của ông.” 

“Với những tội ác này, ta trừng phạt bắt ngươi phải nhận đâù thai trong mười một kiếp làm thân bò để trả món nợ do sự chữa bịnh sai lầm mà ông đả gây ra cho các bệnh nhân đó. 

Ông sẽ kết liễu mỗi kiếp sống của mình một cách đau đớn dưới lưỡi dao của tên hàng thịt để mong chuộc cái tội ông gây đau khổ cho các sinh vật hiền lành. Hảy dắt nó đi!” Bác sỉ Doản kêu thét lên, và những tên cai ngục nắm lôi đẩy ông ra ngoài tòa án. 

Diêm Vương lại quay sang ông Lâm, nói với gọng ôn tồn: “Riêng phần ông, vì ăn ở hiếu thảo với cha mẹ và có lòng yêu thương tổ quốc, nên chưa đến phiên ông, vậy nhà ngươi có thể trở về dương thế. Nhưng hãy kể cho mọi người biết những điều ông đả thấy ở đây để họ ăn hiền ở lành hầu tránh khỏi bị đọa vào cảnh giới địa ngục khổ đau này.” 

Và nhờ vậy, ông Lâm đã sống trở lại.
 
 
 

Eleven Lives As Cow

In about 1815, a man named Lin died. His family and friends were sad, because he had been such a nice person. 

Lin found himself in Hell. There is a court there, presided over by the King of Hell. The bailiffs are demons with bulls’ heads and horses faces. Other demons are waiting eagerly to go get the next to die. The walls are hung with terrifying instruments of torture. These are all created by our own wicked thoughts and evil acts, not by any gods or devils. 

A doctor, Yin was dragged into the court. 

“On your knees, scum!” roared the bailiffs. Yin knelt, and noticed someone else kneeling beside him. Then he realized he knew the other prisoner — it was his friendly local butcher, Li. 

 Li was in no friendly mood now. When he saw Dr. Yin, he stuck his finger in his face and told the King, “It’s all his fault! He’s the one! If he didn’t eat beef, I wouldn’t kill any of cattle! Take him , and let me go.” 

Yin wouldn’t have any of that! He said, “Your honor, if he didn’t kill cattle, I wouldn’t eat beef.” Li was furious when he heard that, and the bailiffs had to drag them apart. 

 The King slammed his fist on his desk. “SILENCE!” One killed and the other ate. You’re both equally guilty! 

“Don’t you have a conscience? Cows and bulls plow fields to grow grain to feed you, but you don’t have any gratitude; you eat these innocent beasts. If people eat a lot of beef, a lot of cows die. If people eat a little beef, few cows die. If people eat no beef, no cows die. Do you two understand that?” They nodded submissively.

 “Li! For your crimes against living creatures and against your conscience, I sentence you to Hell, where you will suffer until you have learned your lesson. Take him away!” The demons gleefully dragged the howling butcher away, kicking him as they went.

 “Dr. Yin! You have eaten too much beef. Every time a patient invited you to dinner, you insisted on eating beef. Do you have any idea of how many cows you have eaten? Do you admit your guilt?” Dr. Yin hung his head and nodded.

 “Not only that, but eleven of your patient died due to your stupidity and carelessness.” 

 “For your crimes, I sentence yoy to eleven lives as a cow, wherein you will pay back your debts to those victims of your malpractice. You will end each life in suffering under the butcher’s knife, as just compensation for the torments you caused innocent living creatures, Take him away!” Dr. Yin screamed as the demons pulled him out of the court.

 “As for you,” the King turned to Lin, speaking in a different tone. “You have been good to your parents and loyal to your country. It’s not your time yet, so you can go back. But be sure to tell everyone what you saw here, so they do not end up in this predicament.” 

And with that, Lin came back to life.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter