Lòng thương yêu sự sống

Đàn Ong Ngăn Chặn Một Vụ Xử Oan

trước
tiếp

Đàn Ong Ngăn Chặn Một Vụ Xử Oan

Ngày xưa, có ông chủ một quán ăn trông thấy một con ong bay rớt vào trong hủ rượu của ông. Người chủ quán cảm thấy tội nghiệp cho con ong bé nhỏ, ông liền hạ thấp chiếc đũa để cho nó leo lên đó mà bò ra. Ông đặt chiếc đũa xuống và nhìn con ong đang tìm cách tự làm khô mình. Nó đập nhẹ hai cánh để mau khô hơn. Khi con ong hoàn toàn khô rồi, nó bay lên và kêu vo vo. 

Sau đó, người chủ quán nhận thấy những con ong khác cũng bị thu hút bởi mùi rượu nên đã bay tới rớt vào và chết đuối trong hủ rượu. Từ đó, ông chú ý đến chúng và đã cứu sống được rất nhiều con ong. 

Ông làm việc phước đức này tiếp tục trong nhiều năm. Một ngày nọ, ông giật mình thấy lính của nhà vua vào quán, và không một lời giải thích họ còng tay áp giải ông tới pháp đình. Khi đến nơi, người chủ quán mới biết rằng ông bị người ta vu oan giá họa. Vài tên cướp bị bắt đã tố cáo ông nằm trong băng đảng của họ; cho nên quan tòa thụ lý vụ án đã quyết định xử chém đầu ông cùng với những tên cướp khác. 

 Người chủ quán đã kêu than rằng ông ta vô tội, nhưng bọn cướp vẫn nhứt quyết bảo rằng ông có tội; cho nên quan tòa đã tuyên bố rằng ông ta phạm tội. Lòng người chủ quán vẫn bìnhthản không chút sợ hãi khi nhìn thấy vị quan tòa cầm bút lông đỏ phê bản án tử hình buộc tội ông ta. 

Ngay vừa lúc ông chánh án cầm bút lông định phê bản án thì ông nghe tiếng vo ve ồn ào mỗi lúc một gần và ngày càng rõ hơn. Một đàn ong bay vào cửa sổ và bu đậu nơi đầu bút lông đỏ của vị quan tòa. Ông vảy mạnh ngọn bút lông để hất mấy con ong ra, nhưng nhiều con khác lại tiếp tục bay đến. Đàn ong không chích đốt, nhưng chúng không chịu bay đi. 

Vị quan tòa nhận thấy đây là một việc hết sức kỳ lạ. Ông liền suy nghĩ: “Có thể những con ong này bay đến để ngăn chận không cho ông phê chuẩn một bản án hoàn toàn oan ức.” 

Do đó, vị quan tòa cho xem xét lại hồ sơ những tên cướp này và tìm thấy có nhiều mâu thuẩn trong lời khai của chúng. Ông liền cho điều tra bọn cướp trở lại. Lần này ông chắc rằng ông đã kết án một người vô tội. 

Chỉ sau khi bản án tử hình của người chủ quán được vị quan tòa hủy bỏ những đàn ong mới chịu bay đi! Rồi ông quan tòa hỏi tên chủ quán có biết tại sao đàn ong bay đến cứu thoát cho ông không? 

“Thưa ngài tôi thực sự không biết, nhưng có thể là do tôi đã cứu sống nhiều con ong bị chết đuối trong những hủ rượu của tôi. Chúng ngửi thấy mùi rượu nên bay đến, rơi vào trong đó và không thể thoát ra được. Thấy vậy, tôi luôn luôn cứu sống chúng. Giờ đây, chúng bay đến để cứu giúp lại tôi. Thưa ngài, tôi nghĩ chắc là như vậy.”

“Thực là một việc hết sức mầu nhiệm! Ông gặp cảnh ngộ thập tử nhứt sanh. Nhưng ông thoát chết nhờ ông đã hành thiện. Vậy ông nên cố gắng làm nhiều việc lành hơn nữa. Chắc chắn tương lai ông sẽ hưởng toàn quả phúc 

Những lời dạy của vị quan tòa chứng tỏ đã đúng với sự thực. Người chủ quán đã làm tất cả mọi việc lành mà ông có thể. Công việc làm ăn của ông mỗi năm mỗi phát triển. Ông sống cuộc sống trường thọgiàu sanghạnh phúc, và chết một cách an lành.
 
 
 

Bees Prevent A Miscarriage Of Justice 

One day a bartender in a tavern happened to see that there was a bee drowning in one of his kegs of liquor. He felt sorry for the little bee, so he lowered a chopstick to the bee for it to climb out on. He put the chopstick down, and watched as the bee dried out. It flapped its wings so they would dry out faster. When it was all dry again, it flew away buzzing busily. 

 After that, the bartender noticed that quite a few bees were attracted by the smell of the liquor, fell in, and drowned. From then on, he kept an eye out for them, and rescued many bees. 

This went on for many years. One day, he was startled when bailiffs from the court marched into his tavern and, without a word of explanation, handcuffed him and marched him off to the court. When he got there, he discovered that he had been framed. Some captured bandits who held a grudge against him said that the bartender was one of their gang, so the judge in charge of the case had him hauled in to behead him with the rest of them. 

The bartender protested that he was innocent, but the bandits had already said he was guilty, so the authorities assumed he was guilty. The bartender’s heart went cold as he saw the main judge pick up the red brush used for writing out the death sentence. 

Just as the main judge picked up his brush to write, a loud buzzing was heard coming closer, getting louder and louder. A great swarm of bees came flying in the window and landed on the judge’s red brush! The judge waved the brush to shake them off, but more and more bees came. They didn’t sting, but they wouldn’t go away, either. 

The judge thought this most extraordinary. “Perhaps,” he mused, “These bees are here to prevent a miscarriage of justice.” 

At that, the main judge examined the bandits again, and found contradictions in their testimony. He grilled them over again. This time he was sure that he had almost executed an innocent man. 

Only when the judge called off the bartender’s death sentence did the swarms of bees fly away. Then the judge asked the bartender if he knew why the bees had come to save him. 

“I really don’t know either, your honor, but maybe it’s because I have saved lots of bees that almost drowned in my vats of liquor. They come to the smell, you know, and then they fall in and can’t get out. When I see that, I always save them. Now they’ve come to save me, I guess, your honor.” “This is truly wonderful! You have had a narrow escape. Always remember that you owe your life to your good deeds. Remember to do all the good deeds you can. You are sureto enjoy good fortune in the future.” 

The judge’s words proved true. The bartender kept doing all the good deeds he could. His business got better year after year. He lived a long, happy life, and died peacefully, a very rich man.

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter