Lòng thương yêu sự sống

Ao Sen Và Con Rết 

trước
tiếp

Vào khoảng 400 năm trước có vị đại sư tên “Liên Trì,” có nghĩa là Ao Sen. Ông cầu mong tất cả mọi người được vãng sanh về Ao Sen nơi cảnh giới Tịnh Độ của đức Phật A Di Đà

Ngày nọ, vị sư gặp một người xách những con rết được cột vào một thanh tre. Chúng đang đau khổ. Sư Liên Trì hỏi: “Ông có thể mở rộng lòng thương mà thả hết những con rết này ra không?” 

“Không được! Những con rít độc hại này dùng làm thuốc rất hay! Tôi không muốn thả chúng ra, nhưng nếu ông mua thì tôi có thể bán.” 

“Rất tốt. Ông muốn bán với giá bao nhiêu?” Mặc dù người đó rất thô lỗ, nhưng sư Liên Trì vẫn tươi cười và nói chuyện rất lễ độ. Vị sư mua hết những con rết đó, nhưng vì bị xâu vào que tre cho nên phần lớn chúng đã chết. Chỉ có một con đang còn sống. Nó nhìn sư Liên Trì rất lâu. Rồi nó bò đi.”

“Một lát sau, nhà sư Liên Trì đang ngồi nói chuyện với người bạn về giáo lý đức PhậtThình lình mặt đạo hữu này bỗng tái đi và ông la lên: “Hãy trông kìa con rết!” 

Một con rết to lớn, nhiều lông và ghê rợn đang bò trên tay áo của nhà sư Liên Trì. Người bạn chạy lấy một que gỗ để hất con rết xuống nhưng nó vẫn không chịu đi. Sư Liên Trì tỏ vẻ không chút sợ hãi.

Nhà sư hỏi con rết: “Phải chăng ngươi là con rết mà ta đã mua và thả ra ban nãy? Nếu chính là con thì hãy ở lại đây để ta thuyết pháp cho nghe.” 

Con rết nằm yên không cử động, và sư Liên Trì dịu dàng bảo nó: “Bất cứ ai thông suốt những lời dạy của chư Phật đều hiểu biết rằng bản thể của vạn vật trong thế giới vật chất này đều do tâm chúng ta tạo ra.

“Mọi cuộc sống đều do tâm làm chủ. Con người có ý tưởng xấu xaích kỷ sẽ trở thành chó sói hay cọp beo. Người nào có tâm nham hiểm sẽ biến thành loài rắn dữ, bò cạp hay loại sâu bọ độc hại khác. 

“Kiếp này con làm thân con rết có chất độc. Phải chăng đó chỉ là việc tình cờ? Không phải, mà chính do đời trước con đã có cái tâm ác độc. Nếu con muốn hết khổ đau, con phải dứt trừ cái tâm xấu ác, và con sẽ được giải thoát. Nhưng chỉ có con mới cứu thoát được cho con. 

“Con hiểu chưa? Thôi khá đủ rồi. Bây giờ con có thể bò đi. Hãy ngoan hiền nhé!” 

Con rết chậm rãi bò ra ngoài cửa sổ. Người bạn của đại sư từ dưới ghế ngồi cũng trườn mình đi ra.

Vị sư nói với ông ta: “Đạo hữu có thể nghĩ rằng loài vật được sống tự do, nhưng chúng sống trong sợ hãi. Tệ hơn nữa là chúng sống trong vô minh. Đời là biển khổ. Nếu muốn giải thoát khỏi luân hồiđạo hữu nên niệm Phật A Di Đà cầu nguyện Ngài tiếp dẫn thần thức của đạo hữu (sau khi lâm chung) được vãng sanh về thế giới Tây Phương Cực Lạc. Nơi đó đạo hữu có thể tự mình tu hành để thành PhậtĐạo hữu sẽ giải thoát khỏi sanh tử luân hồi, và đạo hữu có thể cứu độ cho những chúng sanh khác. Như vậy không an lạc hạnh phúc hơn là phải đắm chìm trong biển luân hồi sanh tử, tử sanh mãi hoài hay sao?”
 
 
 

Lotus Pond And the Centipede

About 400 years ago, there was a great monk called Liench’ih, which means Lotus Pond. He hoped all living creatures could be born again in the lotus pond in Amitabha’s Pure Land. 

Once he saw a man with a bunch of centipedes strung out on a sliver of bamboo. They were suffering. Liench’ih asked, “Would you be so kind as to free those centipedes?”

“No way! These are poisonous centipedes that make good medicine. I won’t let them go, but I might sell them to you, if you paid.” 

“Fine with me. How much do you want?” Even though that man was very rude, master Liench’ih smiled and talked politely to him. He bought all the centipedes, but they were almost dead because they had been skewered on the bamboo spike. Only one was still in good shape. It looked at Liench’ih for a long time. Then it ran away on all of its legs. 

 Some time later, Liench’ih and a friend were sitting around talking about Buddhist sutras, or holy books. Suddenly, his friend’s face went pale. “Look at the size of that centipede!” 

A huge, hairy, scary centipede was crawling up Master Liench’ih sleeve. His friend ran for a stick to brush it off, but the centipede wouldn’t move. Liench’ih didn’t seem worried. 

 Liench’ih talked to the centipede. “Could you be that centipede I set free a while back? If you are, just sit there quietly and I’ll teach you about Buddhism.”

The centipede didn’t move, so the Master very gently said, “Anyone who wants to thoroughly understand what all the Buddhas know, has to see that the nature of everything in the material universe is a product of our minds.

“All life is made by our minds. A person with a vicious heart becomes a wolf or a tiger. A person with a poisonous mind becomes a snake or a scorpion, or some other poisonous insect. 

“You are now a poisonous centipede. Is this just chance? No, you must have had a poisonous mind in a past life. If you want to leave behind your sufferings, leave behind your poisonous mind, and you will be free. But only you can free yourself. 

“Understand? That’s good. Now, it’s time for you to go. Be good!” 

The centipede slowly crawled out the window. The master’s friend slowly crawled out from under his seat. 

 The Master told him, “You may think animals are free, but they live in fear. Worse than that, they live in ignorance. Life is full of suffering. If you want to be free from rebirth, ask Amitabha to take you to live in his Pure Land. There you can study to become a Buddha yourself. You will be free from rebirth, and you can save other living creatures. Isn’t that better than living and dying and living and dying?”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter