Lòng thương yêu sự sống

19. Thi Ðậu Nhờ Phóng Sinh

trước
tiếp

LÒNG THƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THE LOVE of LIFE)
Tác giả: G.B. Talovick – Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

Thi Ðậu Nhờ Phóng Sinh

Trần Tinh Viên ở Fuchow bên Trung Hoa kể cho mọi người nghe về câu chuyện ngày trước của ông như sau:

Một lần nọ, ông cùng ở trong nhóm bạn bè bất hạnh. Vài người may mắn thi đậu trở thành quan chức của triều đình, còn ông và những người khác đã rủi ro bị thi rớt. Ông và nhóm bạn của ông buồn rầu tổ chức một cuộc du ngoạn đến viếng thăm một ngôi chùa danh tiếng để uống rượu giải sầu.

Khi họ tới nơi rồi, ông Trần Tinh Viên thình lình đi bách bộ ra ngoài để hít thở không khí trong lành. Ông bỗng gặp thấy một người nông dân đang đánh đập một con trâu nước. Nhưng dù bị đánh đau đớn cách mấy, nó vẫn đứng lì một chỗ không nhúc nhích. Khi con trâu nhìn thấy ông Tinh Viên, mắt nó đổ lệ dầm dề. Ông Trần Tinh Viên hiểu rằng con trâu kêu khóc thảm thiết vì nó tự biết sắp bị lôi đến lò mổ để giết thịt và hẳn nhiên là không con vật nào muốn chết. Chứng kiến cảnh ngộ đau thương đó, ông Trần Tinh Viên tạm thời quên đi nỗi buồn thi rớt của mình và động lòng trắc ẩn, tưởng nghĩ đến con trâu nước khốn khổ. Ông liền đến hỏi người dắt trâu: “Ông muốn bán con trâu nước này với giá bao nhiêu?”

Người kia đáp: “Mười lăm cây lụa.”

Tức thì, Tinh Viên quay trở vào trong ngôi chùa nói với bạn bè: “Số tiền chúng ta chi ra còn thừa để dành cho cuộc đi chơi kỳ tới, tại sao chúng ta không dùng nó làm một việc phước đức nhỉ?”

 “Vậy các bạn nghĩ thế nào?”, Tinh Viên hỏi.

Rồi ông ta góp ý: “Hay là chúng ta xuất tiền ra mua con trâu nước đau khổ phóng sinh để tạo cuộc sống an lạc cho nó.” 

Một người bạn học đáp: “Không được đâu, số tiền mà chúng ta góp thu hôm nay là nhằm để dành chi cho cuộc đi chơi ngoài trời vào mùa hoa nở năm tới, các bạn không nhớ sao?”

Tinh Viên lại nói: “Vâng, nhưng mà cuộc vui liên hoan chỉ kéo dài trong vài tiếng đồng hồ rồi kết thúc. Còn chúng ta dùng số tiền này để cứu mạng sống của một con trâu. Các bạn nên suy nghĩ kỹ đi. Dùng tiền làm việc phước đức có phải là hữu ích hơn không các bạn?”

Các bạn của Tinh Viên đang suy nghĩ thì ông ta lại nói tiếp: “Ðừng lo. Nếu các bạn bây giờ đồng ý xuất tiền để cứu mạng sống của con trâu nước này thì đến mùa thi cử hoa nở sang năm, các khoản chi phí thưởng hoa đãi rượu, để một mình tôi chi trả cho.”

Các bạn hỏi: “Có chắc không?”

Tinh Viên cương quyết đáp: “Tôi đã hứa là không bao giờ làm sai đâu.”

Mọi người thấy tâm ý của anh đã nhất quyết, bất đắc dĩ phải móc tiền ra đưa cho người nông dân để mua con trâu nước. Sau đó, họ dắt trâu tới ngôi chùa phóng sinh để nó sống tự do thoải mái giữa cảnh thiên nhiên tại đây.

Khi hoa bắt đầu nở báo hiệu mùa thi cử trở về, Trần Tinh Viên vẫn còn là một thư sinh nghèo, nhưng để giữ chữ tín với các bạn học, anh ta đem cầm một ít áo quần tốt nhất của mình, lấy tiền tổ chức tiệc rượu khoản đãi bạn bè như lời anh đã hứa.

Nhưng rồi kiếp sống thư sinh nghèo của Tinh Viên đã chấm dứt. Qua năm sau, ông đậu cao trong kỳ thi của triều đình, và được bổ nhiệm làm quan.

Về sau Trần Tinh Viên được thăng lên đến chức vị rất cao của triều đình với nhiều danh dự uy quyền, phú quý và giàu sang. Tinh Viên tin rằng ông đã gặp may mắn thi đậu là do ông đã làm phước cứu sống con trâu nước khốn khổ.
 
 

A Picnic Or A Life 

Ch’en Hsingyuan of Fuchow in China told his story:

Once there was a very unhappy group. Some of them had passed the imperial exams and become officials, but for some reason, or other had been demoted. Others had never managed to pass the exams in the first place. They were all so depressed they decided to go for a little excursion to a famous temple to cheer themselves up.

When they were there, Ch’en Hsingyuan happened to go out for a breath of fresh air. He saw a farmer whipping a water buffalo, but no matter how he whipped it, it wouldn’t move. When the water buffalo saw Hsingyuan, it began to cry. Ch’en Hsingyuan realized that it was crying because it was being driven to the slaughter, and naturally no animal wants to die. Ch’en forgot his own sorrows in his sympathy for that poor water buffalo. He asked the farmer, “How, much do you want for your water buffalo?”

“The price of fifteen bolts of silk.”

Hsingyuan went back inside. “We’ve got money in the kitty for our next excursion, but why don’t we put that money to a better use?”

“What have you got in mind?”

“Let’s buy a doomed water buffalo and let it live out its life in peace.”

“But we were going to use that money for a big picnic during the flower season, don’t you remember?”

 “Yes, but a party lasts only a few hours and then it’s over. We could use the same money to save a life. Think about it. Which do you think is a better way to spend the money?”

His friends thought about it. Hsingyuan prodded them a bit: “Don’t worry. If you all now agree to spend the money in order to save the life of this water buffalo, and when the flowers are blooming, I’ll foot the entire bill for the picnic”.

“For sure?”

“You have my word for it.”

His friends saw that his mind was made up, so they got the money together and gave it to the farmer for his water buffalo. Then they gave the water buffalo to the temple and asked them to let it live out its natural life span there.

When the flowers started to bloom, Ch’en Hsingyuan was still just a poor student, but a promise is a promise, so he pawned his best clothes and hosted the picnic, just as he promised he would. 

But he wasn’t a poor student much longer. The next year he placed very high on the imperial examinations and became an official.

Before long, he had won a very high place in the government, and enjoyed the honor, power, and fortune that go with the post. He was sure that he enjoyed such good luck because he had saved that poor water buffalo.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter