Lòng thương yêu sự sống

07. Những Con Cua Hạnh Phúc

trước
tiếp

LÒNG THƯƠNG YÊU SỰ SỐNG
(THE LOVE of LIFE)
Tác giả: G.B. Talovick – Người dịch: HT. Thích Trí Chơn

Những Con Cua Hạnh Phúc

Lương Thối An tiên sinh là một vị lương y không những chỉ cứu giúp người, mà ông độ thoát cho nhiều chúng sanh. Hẳn nhiên, ông ta là người ăn chay.

Một buổi chiều, bạn ông là Tề Phi mang đến biếu hai giỏ cua đồng để ông nhắm nháp với rượu. Người sành ăn đều biết rằng thịt cua vào mùa thu mà nhậu với rượu thì hết xẩy. Nhưng ông Lương hành động khác hẳn. Ông không vào bếp luộc nấu mấy con cua này mà đã mang chúng ra thả nơi dòng sông ở gần nhà.

Lúc ấy, một người khách từ Hồ Châu đến thăm thấy vậy liền nói: “Tiên sinh thực là người quá nhân đức. Hành động tốt của ông chẳng khác gì ông Trương Phong ở làng tôi, Gia đình ông ta nhiều đời ăn chay, không sát sanh; nhờ phước đức ấy mà anh em con cháu trong nhà đều thi đổ được làm quan vinh hiển ở triều đình. Nay tiên sinh tạo phước lành như thế, tôi nghĩ tương lai các con của ông sẽ đỗ đạt thành danh có chức trọng quyền cao giống như gia đình ông Trương Phong”.

Ông Lương mỉm cười nói: “Làm việc thiện là bổn phận của con người, đâu cần gì mong được sự báo ứng tốt đẹp. Từ trước đến nay khi làm phước giúp ai tôi không hy vọng để người ta nhớ ơn đền trả cho tôi hay gia đình tôi.

Và ông biết rằng phải chăng những con cua đó sẽ thấy sung sướng khi được bơi lội dưới sông hơn là trong nồi nước sôi? Ðó là phần thưởng khá đủ cho tôi rồi”.

Về sau, người con trai của Lương Thối An là Tể Thanh lớn lên, học hành thi đổ với đám rước linh đình và được nhà vua bổ nhiệm làm quan tại Cao Châu. Khi Tể Thanh được triều đình phái đến cai trị quận Mân, ông ta gặp lại người bạn thân là ông Trương cũng đang làm quan tại đó. Sau này Tể Thanh biết ông Trương con của tiên sinh Trương Phong cũng ăn chay. Ông Trương đến ở lại chơi nhà ông Lương Tể Thanh một tháng. Ông vui mừng nhận thấy mọi người trong gia đình không dùng thịt cá. Phần lớn các thức ăn vào buổi cơm chiều hoàn toàn là đồ chay.

Cư sĩ Lương Tể Thanh rất mến phục ông Trương. Ông Trương là người chất phác và siêng năng làm việc. Ông sống và ăn uống giản dị. Mỗi sáng, ông dùng điểm tâm nhẹ rồi đến sớm văn phòng làm việc. Ông ít khi nào đi trễ như một vài quan chức cao cấp khác. Và ông Trương cũng không bao giờ trì hoãn trong mọi công vụ trách nhiệm của mình.

Các bạn nên suy nghĩ đến những hành động lành của ông Trương. Nếu mọi người đều giữ giới không sát sanhăn uống đơn giản. Nếu ai cũng hết lòng làm việc, không ồn ào khoe khoang, háo danh hoặc tham nhũng. Và nếu tất cả đều ăn hiền ở lànhngay thật; được như vậy, phải chăng chúng ta đang sống trong một thế giới hòa bình an lạc?

Nếu các bạn muốn sống trong thế giới thiên đường này thì chính quý vị phải bắt đầu xây dựng cảnh giới đó. Các bạn không thể mong chờ kẻ khác đối xử tốt và thành thật với mình nếu quý vị không thực hiện trước các hành động đạo đức ấy.
 
 

Happy Crabs

Liang T’uian was a doctor who really wanted to relieve suffering, not only among human beings, but among all living creatures as well. He was a vegetarian, of course.

One fall, his friend Ch’i Feit’eh sent him two baskets of crabs, to be washed down with liquor. Gourmets know that autumn crabs and liquor are an unbeatable combination But Liang did a strange thing. He didn’t take the crabs to the kitchen, he took them to the shore and let them go in the little stream near his house.

Another guest, who had come from Huchou, said, “You are really a nice man. You remind me of Chang Feng from my humble hometown. For generations, he and his family have been vegetarians, and never killed anything. In reward for their kindness, many of the family have won high positions in the government, with power and fame. I predict that as a result of your kindness, one day in the future your esteemed son will reach a lofty position in the imperial service, just as the sons of the Chang family have.”

Liang smiled and said, “Good deeds are something we’re supposed to do, they are not something we do hoping for rewards. If I have ever done any good, it has not been with the hopes of gaining some rewards for myself or my family.

Don’t you think those crabs look happier there in the stream than they would boiling in a pot? That’s reward enough for me.”

When Liang’s son, Chich’ing, grew up, he passed the imperial examinations with flying colors, and was appointed to govern Kaochou. When he was sent to govern Min county, he was pleased to meet again his best friend, the scholar Chang, who was serving in the county government there. It turns out that this scholar was the son of Chang Feng. and was also a vegetarian. Chang stayed at the Liang’s for a month. He was delighted to see that no animal products were ever served at family meals. At formal dinners, almost all of the dishes were vegetarian.

Liang was also impressed with his friend Chang. Chang was honest and hardworking. He lived simply and ate simply, too. He ate a light breakfast and got to the office early to begin his day. He never got to the office late, like some important officials did, and he never procrastinated on any official duties.

Think about that. If everybody were a vegetarian; if everybody ate simple foods; if everybody did his duty faithfully, without fuss, pomp, or corruption; if everybody were fair and honest: wouldn’t that be a wonderful world to live in?

If you want to live in such a wonderful world, start building it yourself! You can’t ask others to be kind and honest if you aren’t first. 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter