Hương Hoa Vườn Giáo Pháp - Pháp uyển Châu Lâm

Thiên Thứ Tám - Kính Tăng - Tập Một - Hai - Thuật Ý

trước
tiếp

PHÁP UYỂN CHÂU LÂM

Giảng giải: Pháp Sư Đạo Thế

Việt dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
 

THIÊN THỨ TÁM

KÍNH TĂNG
 

TẬP MỘT

MỤC LỤC
 

Gồm có bốn phần: Thuật Ý, Dẫn Chứng, Lợi Ích Do Kính Tăng. Tội Lỗi Do Bất Kính.

***

TẬP HAI

THUẬT Ý
 

Phàm bàn về Tăng Bảo, đấy là những bậc xuất thế uy nghi, giữ mình trì giới, phát tâm siêu thoát, xa lánh cuộc đời. Quan sang không động đậy lòng, thân thích không vương vấn niệm. Hoằng Pháp để báo tứ ân, dưỡng đức để nuôi Tam Giới, siêu việt Nhân Thiên, quý hơn vàng ngọc.

Như thế gọi là Tăng Bảo. Bởi vậy, lợi ích Tăng Bảo, không thể nói hết.

Kinh dạy: Có vị nào, giữ giới hay phá giới, dù lớn hay nhỏ, đều phải tôn kính, không được xem thường.

Vi phạm điều này, sẽ mang tội nặng. Nếu chờ Tử Nha làm tướng, suốt nghìn năm cũng chẳng gặp Tử Nha, nếu đợi La Thập làm Thầy, hết muôn kiếp cũng không thấy La Thập. Đừng thấy một vị Tăng làm bậy, liền bắt tội Đức Phật, gặp một nhà phá giới, liền coi rẻ Pháp Bảo.

Có thể vì đạo bỏ người, vì người ấy không bằng đạo. Không thể vì người phá đạo, bởi đạo là Thầy của người. Thế nên, Đức Phật Thích Ca đúng là Phật Bảo. Lời vàng Thuyết Pháp, chỉ dạy diệu quả, đúng là Pháp Bảo.

Sa Môn chứng quả, đúng là Tăng Bảo. Một lần đảnh lễ chiêm quan, đủ khiến tiêu trừ muôn tội, một câu xưng dương tán thán, đủ khiến hóa giải nghìn tai. Hiềm vì chúngsinh phúc mỏng, không gặp được Đức Phật, chỉ trông vào di tích, thừa hưởng di ngôn.

Vàng, đồng, trầm, nhiễu, tạo nên hình tượng, gọi là Phật Bảo. Giấy, vải, lụa, tre, ghi chép lời huyền, gọi là Pháp Bảo. Gọt tóc nâu sồng, Ca Sa bình bát, gọi là Tăng Bảo. Ba phẩm quý ấy, hình thức tuy giả, nhưng biểu hiện thật tướng.

Nếu biết kính trọng, sẽ thoát khỏi trầm luân, cố ý xem thường, sẽ chịu khổ sở. Như tượng gỗ chẳng phải là mẹ, chân thành lễ bái, sẽ hưởng phước nghìn năm, thân phàm chưa phải Thánh Tăng, chí tâm cung kính, sẽ siêu thăng vạn kiếp.

Cho hay, phong trào đã nổi, xa gần đều đã tuân theo. Nhiệm mầu cứu độ chúng sinh, uy linh không thể lường hết. Kẻ nào thiếu xót, mắc tội càng nhiều.

Khi đã Xuất Gia, đương nhiên chừa bỏ thói xấu. Như triều Tống u mê, tin tưởng tà thuyết, khủng bố dân lành, đạo đời đều sợ. Sau đó giác ngộ, hối hận đã chuốc oán thù, bèn mở lòng kính cẩn thờ phụng.

Nước Tống ở vùng Kinh Sở nhỏ nhoi, núi sông cách trở, làm sao có thể sánh nổi Trung Quốc, lớn lao, văn hiến rực rỡ, thờ phụng trang nghiêm?

Hơn nữa, Kinh Lễ nói: Kẻ mang giáp trụ võ quan, nếu không cúi bái là thất lễ. Điều này chẳng giống với bậc Xuất Gia đã mang sẳn trên mình giáp trụ Nhẫn Nhục. Nếu phải bái lạy người phàm, hẳn nhiên không thể chấp nhận.

Tam Bảo vốn đã như nhau, cần phải kính trọng tất cả. Không thể kính riêng Phật, Pháp, bỏ phế Tăng Ni. Bởi pháp không thể tự Hoằng Dương, cần thiết phải do người. Chỉ có người mới Hoằng Dương được pháp, nên phải kính trọng như nhau.

***


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter