Hương Hoa Vườn Giáo Pháp - Pháp uyển Châu Lâm

Thiên Thứ Sáu - Kính Phật - Tập Một - Mục Lục

trước
tiếp

PHÁP UYỂN CHÂU LÂM

Giảng giải: Pháp Sư Đạo Thế

Việt dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
 

THIÊN THỨ SÁU

KÍNH PHẬT 
 

TẬP MỘT

MỤC LỤC
 

Gồm có bảy phần: Thuật ý, Niệm Phật, Quán Phật, Di Đà, Di Lặc, Phổ Hiền, Quán Âm.

TẬP HAI

THUẬT Ý
 

Xét rằng: Bậc Chí nhân đáp ứng thành tâm nên thể nhập vào thân xác. Quang minh sắc tướng, tỏa đức ở ơn trạch cam lồ, tranh tượng lưu hình, truyền bá lúc khuất vầng tuệ nhật. Thế nên, dẫu cách xa trên Thiên Cung Đao Lợi, vẫn đem tôn nhan điêu khắc tại Chiên Đàn.

Càng được vững bền giữa thế gian tăm tối, khiến chẳng ai quên được từ tâm thuở nào.

Bởi vậy, từ Tây Vực phát nguyên, Vua Ưu Điền trước nhất. Truyền bá sang Đông Độ, Hán Minh Đế khởi đầu. Từ đó trở đi, nghệ nhân noi dấu. Dựa vào pháp thể, đủ thứ trân kỳ. Vàng đá châu ngọc điểm trang, đất gỗ vẽ tô phong phú. Dốc lòng kiệt sức, phô hết tinh hoa.

Xưa kia, Tăng đồ đời Tấn sáng tạo rất mực huy hoàng, Vua Chúa đời Tống đời Tề chế tác ngày càng mới lạ. Tuy nhiên, đa số đều chưa ghi chép lại, sợ đôi khi có thể mất nguồn. Nay tạm sao lục những điều đặc sắc để làm phép tắc và tuyên dương lợi ích vậy.

***

TẬP BA

NIỆM PHẬT
 

Than ôi!

Bậc Đại Thánh có tướng Bình Đẳng, hàng đệ tử có đức tuyên dương. Thế nên, Chư Phật khắp Mười Phương vốn xuất thân từ chỗ bùn lầy dơ uế.

Dẫu thế, ba thân Chánh Giác đều ngự trị trên tòa báu hoa sen. Vừa nghĩ đến tướng nào, cũng phát sinh lợi ích. Ấy là bước đầu Xuất Gia, cuối cùng giác ngộ. Trong đó, dưới cội đạo hàng ma, tại Lộc Dã Thuyết Pháp. Tướng hảo viên dung, quang minh lổi lạc.

Pháp Thân thanh tịnh, óng ánh sắc vàng. Sắc tướng trang nghiêm, tựa vầng Trăng sáng. Răng như tuyết ngọc, tóc giống hào quang. Mắt sánh sen xanh, mày ngang liễu biếc. Tám âm trong trẻo, muôn tướng uy nghi. Ngũ nhãn tỏ tường, Lục Thông siêu việt. Biện tài lưu loát, triền miên đúng cơ. Trọn Tam điểm để thành thân, đủ ngũ phần mà nên thể.

Dùng Quyền Thật để độ vật, theo chân ứng để hóa người. Hoặc quạt gío từ lồng lộng, hoặc tưới mưa pháp chứa chan. Thường khiến ruộng thân tươi mát, liền phô răng báu chí tôn, đã tốt cây lòng, lá thắm sẽ không hư úa. Chẳng đi mà đến, chẳng thấy mà hiện.

Tùy cơ ứng hóa, chỉ vì chúng sinh. Mười Phương mười ức đều nguyện về chầu, ba nghìn Đại Thiên cùng được thân cận. Luôn trồng ruộng phúc, rộng rãi cúng dường. Nhả sạch gốc rễ tà ma, nhổ phăng căn bản tham hận. Tu Niệm Phật nhân, chứng ngộ Phật Quả.

Thế nên, Kinh Pháp Hoa có kệ rằng:

Nếu người tâm tán loạn,

Bước vào trong Tháp Miếu,

Niệm tiếng Nam Mô Phật,

Đều được thành Phật đạo.

Lại nữa, Kinh Thí dụ nói: Ngày xưa, có Quốc Vương giết cha để lên ngôi. Một vị A La Hán biết Quốc Vương ấy chẳng bao lâu nữa sẽ mạng chung. Tính lại phần số, không quá bảy ngày. Sau đó, sẽ sinh vào Địa Ngục Vô Gián, chịu đủ một kiếp khổ sở.

Ngài bèn tìm đến hóa độ, khuyên Quốc Vương ấy thành tâm niệm Nam Mô Phật liên tiếp bảy ngày. Khi sắp ra đi, còn dặn dò đừng quên điều ấy. Quốc Vương liền thành tâm chắp tay Niệm Phật, đêm ngày không nghỉ.

Đến đầu ngày thứ bảy liền mạng chung, Linh Hồn đi thẳng xuống Địa Ngục Vô Gián. Nhờ công đức Niệm Phật, vừa đến cửa, đã biết đó là Địa Ngục, liền niệm thật lớn Nam Mô Phật. Lửa dữ trong Địa Ngục bỗng dưng tắt lịm. Tất cả tội nhân đều được giải thóat, sinh lên làm người. Sau đó, vị A La Hán lại đến Thuyết Pháp giúp cho.

Tất cả chứng được quả Tu Đà Hoàn. Nhân duyên này cho thấy, niệm danh hiệu Phật sẽ được vô lượng vô biên công đức, không thể lấy gì sánh nổi.

Lại nữa, Kinh Quán Phật Tam Muội nói: Ngày xưa, khi còn tại thế, Đức Phật nói Kinh Quán Phật Tam Muội cho phụ hoàng và đại chúng. Ngài có ba mươi hai tướng tốt và tám mươi tướng vẻ đẹp. Chân thân óng ánh sắc vàng, hào quang chiếu diệu vô lượng.

Bấy giờ, dưới bảo tọa có năm trăm con em dòng họ Thích. Vì nghiệp chướng, họ lại thấy sắc thân của Ngài thâm xám màu tro như kẻ Bà La Môn khô đét. Thấy xong, họ òa lên khóc lớn, nhổ tóc bứt tai, vật mình xuống đất, máu mũi tuôn đầy.

Ngài bèn an ủi rằng: Các ngươi đừng khóc lóc nữa, ta sẽ giải thích cho nghe. Vào thời quá khứ, có Đức Phật tên là Tỳ Bà Thi.

Sau khi nhập diệt, đến thời tượng giáo, một Trưởng Giả tên Nhật Nguyệt Đức có năm trăm người con thông minh biết nhiều, am tường mọi chuyện. Trưởng Giả cha kính tin Tam Bảo, thường giảng nghĩa lý Phật Pháp cho các con nghe. Vì tà kiến, nên các con không có lòng tin. Sau đó, đều mắc bệnh nặng.

Trưởng Giả cha đến bên các con khóc lóc, chắp tay nói rằng: Vì tà kiến, nên các con không tin Phật Pháp. Nay bị lưỡi dao vô thường đến cắt xé thân thể, còn biết nhờ cậy vào đâu. Hiện có Đức Phật tên là Tỳ Bà Thi, các con nên niệm danh hiệu của Ngài.

Nghe xong, các con vâng lời cha, cùng niện Nam Mô Phật. Lại dạy niệm Pháp, niệm Tăng. Niệm xong, liền mạng chung. Nhờ công đức Niệm Phật, được sinh lên Trời Tứ Thiên Vương.

Trên Trời hết thọ, vì nghiệp tà kiến, lại đọa xuống Địa Ngục. La Sát ngục tốt lấy chĩa sắt nóng đâm mù mắt. Đang khi thọ khổ, nhớ lại lời cha dạy, niệm danh hiệu Phật, được thóat khỏi Địa Ngục, sinh lên làm người, nghèo nàn hạ tiện.

Sau đó, Đức Phật Thức Khí xuất thế, cũng được gặp gỡ, nhưng chỉ nghe tên Phật, không thấy được hình Phật. Đến các Đức Phật Tuỳ diệp, Câu Lâu Tần, Câu nahàm Mâu Ni, Ca Diếp xuất thế, cũng đều nghe tên, không thấy được chân hình. Nhờ nghe được danh hiệu của sáu Đức Phật ấy, hiện nay các ngươi cùng ta sinh làm con cháu dòng họ Thích.

Thân tướng của ta óng ánh trang nghiêm như vàng ròng ở cõi Diêm Phù, nhưng các ngươi lại thấy thành màu tro xám như kẻ Bà La Môn khô đét, đều do tà kiến từ thời tiền kiếp.

Bấy giờ các ngươi nên niệm danh hiệu Chư Phật thời quá khứ, tên cha các ngươi cũng như danh hiệu của ta và Đức Phật Di Lặc. Niệm xong, hành lễ và hướng về các Đại Đức đệ tử dập đầu hành lễ, bộc lộ thành tâm sám hối tội lỗi tà kiến xa xưa.

Năm trăm người ấy vâng lời chỉ dạy, sám hối xong xuôi, thấy được kim thân của Đức Phật to lớn, óng ánh như núi Tu Di, liền bạch Đức Phật rằng:

Bây giờ chúng tôi đã thấy được ba mươi hai tướng tốt, tám mươi tướng tốt phụ của Ngài thật sáng láng vô cùng. Nói dứt lời, lập tức chứng được quả Tu Đà Hoàn. Bèn xin Xuất Gia, chứng được quả A La Hán, có các phép Tam Minh Lục Thông, đầy đủ tám tướng giải thoát.

Đức Phật bảo các Tỳ Kheo: Sau khi ta nhập diệt, nếu có ai niệm danh hiệu của ta và Nam Mô Chư Phật, sẽ thu hoặch được vô lượng vô biên công đức.

Lại nữa, Kinh Quán Phật Tam Muội nói: Vào thời quá khứ xa xưa, có Đức Phật xuất thế, hiệu là Thích Ca Mâu Ni. Sau khi nhập diệt, một Hoàng Tử tên Kim Tràng ngã mạn, tà kiến, không tin Phật Pháp.

Tỳ Kheo Định Tự Tại bảo Hoàng Tử: Thế gian có một Tượng Phật trang hoàng đủ loại châu báu, hết sức đáng yêu. Ngài nên bỏ chút giây lát vào Tháp chiêm quan tượng ấy. Hoàng Tử liền cùng theo vào.

Thấy tượng tướng hảo quang minh, bảo Tỳ Kheo: Tượng còn trang nghiêm thế này, huống gì chân thân của Đức Phật.

Tỳ Kheo bảo: Hoàng Tử hôm nay thấy tượng, không thể hành lễ, nhưng nên chắp tay niệm danh hiệu Nam Mô Phật. Bấy giờ, Hoàng Tử liền chắp tay niệm lớn Nam Mô. Về cung, đâm ra thao thức, nên vào canh khuya mơ thấy Tượng Phật.

Mơ xong, vui mừng bỏ xa tà kiến, Quy Y Tam Bảo. Do một lần vào Tháp niệm danh hiệu Đức Phật, ca tụng căn lành của Ngài, khi mệnh chung gặp được chín trăm vạn ức vô số Chư Phật.

Nhờ đó, chứng được phép Niệm Phật Tam Muội rất sâu xa, nên được Chư Phật thị hiện thọ ký giúp cho. Về sau, trải qua hằng trăm vạn vô số kiếp, không đọa vào Đường ác.

Đến bây giờ, chứng được Định Thủ Lăng Nghiêm rất sâu xa. Hoàng Tử ngày xưa ấy chính là Bồ Tát Tài Thủ hiện nay. Từ nhân duyên này, kẻ tri thức phải học phép Niệm Phật như thế.

***


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter