Hương Hoa Vườn Giáo Pháp - Pháp uyển Châu Lâm

Thiên Thứ Mười - Phước Điền - Phần Ba - Bình Đẳng

trước
tiếp

PHÁP UYỂN CHÂU LÂM

Giảng giải: Pháp Sư Đạo Thế

Việt dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
 

THIÊN THỨ MƯỜI

PHƯỚC ĐIỀN
 

PHẦN BA

BÌNH ĐẲNG
 

Theo Luận Đại Trang Nghiêm nói: Khi chọn phước điền, nên chọn theo tiêu chuẩn đạo đức, không nên chọn theo tuổi tác lớn nhỏ, già cả. Đức Phật bảo, ta nghe ngày xưa có một thí chủ nhờ vị tôn túc lên Chùa mời Chư Tăng, chỉ chọn những vị già cả, không chọn những người nhỏ tuổi.

Vì thế, khi mời Chư Tăng vị tôn túc bỏ lại các Sa Di.

Các Sa Di liền hỏi: Tại sao không chọn chúng tôi?

Vị tôn túc đáp: Ý thí chủ muốn thế, không phải do ta.

Rồi nói kệ rằng:

Tuổi cao có đạo đức,

Tóc bạc với da mồi,

Mày dài, răng rụng bớt,

Lưng gù, chân tay cong.

Thí chủ thích lựa thế.

Không muốn chọn trẻ con.

Bấy giờ, các Sa Di trong Chùa đều chứng quả A La Hán, nghe nói thế, cùng bảo rằng, thí chủ ấy tăm tối ngu si, không mến chuộng đạo đức, chỉ ham tuổi tác già nua, bèn nói kệ rằng:

Đáng gọi là Trưởng Lão,

Không phải ở tóc bạc,

Da mồi, răng rụng sạch,

Ngu si thiếu trí tuệ,

Cốt yếu ở tu phúc,

Trừ diệt mọi điều ác,

Tu tập mọi phạm hạnh,

Mới gọi là Trưởng Lão.

Ta không chấp khen chê,

Không còn tâm phân biệt,

Nhưng để thí chủ ấy

Phải mang lấy tội lỗi,

Vì phỉ báng, phân biệt

Đối với tăng phước điền,

Nên phải mau đi đến.

Giúp đỡ thí chủ ấy,

Không đọa vào đường ác.

Các vị Sa Di ấy

Liền dùng sức thần thông,

Hóa thành những người già,

Tóc bạc với da mồi,

Mày dài, răng rụng hết,

Gầy gò chống gậy bước

Đến nhà thí chủ ấy.

Thí chủ vừa trông thấy,

Lòng hết sức vui mừng,

Thắp nhang rải hoa thơm,

Mau miệng mời ngồi xuống.

Liền đó, chẳng bao lâu,

Lại hiện thành Sa Di.

Thí chủ rất kinh ngạc,

Vì phép biến hóa ấy.

Nhờ uống cam lồ thần,

Dung nhan vụt biến đổi?

Bấy giờ, các Sa Di nói rằng: Chúng tôi không phải Dạ Xoa, cũng không phải La Sát, vì thấy trước đây thí chủ chọn lựa các vị già cả trong Tăng phước điền tuổi tác lớn nhỏ, sẽ tổn thất thiện căn, nên làm phép biến hiện ấy để cảm hóa thí chủ.

Dứt lời, liền nói kệ rằng:

Giống hệt vòi muỗi nhỏ

Muốn hút hết biển lớn

Thế gian không lường nổi

Công đức của Chư Tăng.

Không ai có thể lường,

Công đức của Chư Tăng,

Huống gì thí chủ đây

Muốn lường công đức ấy!

Thí chủ há không nghe Đức Phật dạy, có bốn thứ không thể khinh thường, là Hoàng Tử nhỏ, rồng con, lửa tàn và các Sa Di. Giống như quả am la ngoài chín trong sống, ngoài sống trong chín, đừng đánh giá nông nổi người đứng trước mặt ta.

Chỉ trong một niệm, họ đã có thể đắc đạo rồi. Thế nên, đối với Tăng phước điền, đừng đem lòng phân biệt tuổi tác lớn nhỏ.

Rồi nói kệ rằng:

Công đức Chư Tăng lớn,

Không ai ước lượng nổi.

Đức Phật còn khen ngợi

Bằng hàng trăm bài kệ,

Huống gi những người thường,

Lại không biết tán thán?

Tăng phước điền ruộng lớn,

Trồng ít, thu hoạch nhiều.

Vì thế, với Chư Tăng,

Già cả và nhỏ bé,

Đều cúng dường như nhau,

Đừng đem lòng phân biệt.

Bấy giờ, thí chủ nghe xong, tóc râu đều dựng lên vì run sợ, quỳ mọp xuống sát đất xin sám hối.

Tụng rằng:

Thông đạt bốn quả,

Hiểu thấu sáu tình.

Huyền cơ đốn ngộ,

Chứng đạo thông thần.

Trẻ già hòa thuận,

Cung kính tinh thành.

Tùy duyên hiến cúng,

Hóa độ u linh.

***


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter