Hương Hoa Vườn Giáo Pháp - Pháp uyển Châu Lâm

Thiên Thứ Mười Hai - Nam Nữ Thế Gian - Phần Hai - Bộ Thứ Hai - Nữ Giới Thế Gian

trước
tiếp

PHÁP UYỂN CHÂU LÂM

Giảng giải: Pháp Sư Đạo Thế

Việt dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
 

THIÊN THỨ MƯỜI HAI

NAM NỮ THẾ GIAN
 

PHẦN HAI

BỘ THỨ HAI

NỮ GIỚI THẾ GIAN
 

Gồm có hai phần: Phần Thuật Ý, Phần Gian Trá.

Thứ nhất: Phần Thuật Ý.

Than ôi!

Nữ giới thế gian thật là độc ác lắm tội. Đức Phật nói bọn họ giả dối điêu ngoa còn hơn nam giới. Hoặc mượn màu son phấn tô điểm mặt mày, hoặc ăn mặc lụa là rực rỡ quyến rũ kẻ khác.

Hoặc chúm môi hé miệng, liếc mắt hát cười. Hoặc rên rỉ ca ngâm, đưa tình khán giả. Hoặc hở bụng lộ tay, trùm đầu che mặt, hoặc đẩy đưa chân bước, uốn éo thân hình.

Hoặc mắt nhắm mắt hé, chợt buồn chợt vui, dụ dỗ kẻ ngu đâm ra say đắm, yêu ma quỷ quái, không thể tả cùng, kẻ đã say đắm, sẽ bị mê mờ. Giống như giậc cướp, gian ác lắm trò, giống như bánh vẽ chứa dơ trong ruột.

Giống như bẫy giăng, bầy chim mắc phải. Giống như lưới bủa, lũ cá dính vào. Giống như hầm hố, kẻ mù lọt xuống. Giống như thiêu thân bay tới ánh đèn, giống như ruồi nhặng ham rỉa xác chết.

Gần gũi nữ giới, sẽ mất nước tan nhà, đụng nhằm khác nào bắt lấy rắn rít. Đầu miệng ngọt ngào như mật, trong lòng chất chứa nọc độc. Cửa nhà khốn khó, đều do nữ giới. Chết ngoài đường xá, đều do nữ giới.

Gia đạo bất hòa, đều do nữ giới. Gái trai phản nghịch đều do nữ giới. Anh em ly tán, đều do nữ giới. Họ hàng chia lìa, đều do nữ giới. Đọa xuống Địa Ngục, đều do nữ giới. Không sinh lên Cõi Trời người, đều do nữ giới. Cản trở nghiệp thiện, đều do nữ giới. Không chứng Thánh Quả, đều do nữ giới.

Tội nghiệp như thế, không thể nói hết. chúng sinh mê đắm, thật đáng thương tâm. Thường bị lửa dục thiêu đốt, không thể tránh xa, đến nỗi chịu đựng tai ương muôn kiếp không bao giờ chấm dứt.

Thứ hai: Phần Gian Trá.

Như Kinh Xuất Diệu nói: Ngày xưa, trong thành Xá Vệ có người nữ ôm con mang bình ra giếng múc nước. Bên giếng, một người nam dung mạo tuấn tú đang ngồi đánh đàn giải trí.

Người nữ ấy đâm ra say mê người nam, lửa dục bừng dậy. Người nam cũng rạo rực ham muốn người nữ. Tâm thần hoảng loạn mê man, người nữ lấy dây cột vào cổ con mình rồi thả xuống giếng. Khi kéo lên thì đứa bé đã chết.

Chợt tỉnh ngộ, người nữ ôm xác con kêu gào thảm thiết, nước mắt chan hòa như mưa.

Lại nữa, Kinh ấy còn nói: Khi Đức Phật ở nước Câu Thiểm Di có vị Quốc Vương tên là Ưu Điền, nước Câu Lưu có vị Trưởng Giả tên Manhân đề sinh được người con gái nhan sắc tuyệt thế, nên đặt tên là Vô Tỷ. Vua quan, quý tộc các nước lân cận tranh nhau xin cưới hỏi.

Trưởng Giả đáp rằng: Nếu có bậc Quân Tử dung mạo sánh ngang với con ta, ta mới bằng lòng.

Gặp khi Đức Phật đang hóa độ tại đó, Trưởng Giả thấy Ngài có đủ ba mươi hai tướng tốt và tám mươi vẻ đẹp, kim thân óng ánh sắc vàng vô cùng oai nghi, trong lòng mừng rỡ bảo rằng: Con ta đã có lứa đôi xứng đáng, chính là vị này đây.

Rồi bàn với vợ: Ta sắp đi kén rể, mau mau trang điểm cho Vô Tỷ. Cả nhà xúm lại lo liệu. Vô Tỷ bước đi lấp lánh châu ngọc, sáng rực cả nước. Hai ông bà đưa con đến gặp Đức Phật.

Người vợ thấy dấu chân của Ngài in nét đẹp lâng lâng siêu thoát của bậc Thiên Tôn, nên bảo chồng rằng: Xem văn vẻ bàn chân của vị này đúng là bậc phi phàm hiếm có. Chắc chắn Ngài thanh cao vô dục. Đừng đem con đến mà mang nhục.

Trưởng Giả gắt lên: Bà làm sao biết được?

Người vợ nói kệ rằng:

Kẻ dâm đi lết gót,

Kẻ giận đi hở bước,

Kẻ ngu đi nặng chân

Dấu chân này Trời người kính.

Trưởng Giả gạt ngang:

Bà chẳng biết được gì.

Nếu không thích, bà hãy về trước.

Nói xong, Trưởng Giả dắt con gái vào đảnh lễ, rồi quỳ dưới chân Đức Phật, thưa rằng: Ngài chăm lo giáo hóa, thiếu người săn sóc. Tôi chỉ có đứa con gái thơ ngây, xin dâng hiến để hầu hạ Ngài.

Đức Phật bảo: Ông cho rằng con gái ông đẹp đẽ lắm sao?

Trưởng Giả đáp: Tôi xin được đứa con gái này, dung nhan tuyệt thế vô song. Các Quốc Vương, quý tộc, Trưởng Giả đều đến xin cưới hỏi, nhưng tôi không chịu. Trộm thấy Ngài là bậc phi phàm, uy nghi rực rỡ, nên mạo muội đến xin dâng hiến.

Đức Phật bảo: Con gái ông đẹp nhất ở chỗ nào?

Trưởng Giả đáp: Từ đầu đến chân, chỗ nào cũng đẹp.

Đức Phật bảo: Mờ thay, mắt thịt.

Từ đầu đến chân, ta không thấy chỗ nào đẹp cả. Ông hãy nhìn kỹ, trên đầu là tóc. Tóc cũng là lông. Đuôi voi đuôi ngựa đều giống như thế. Dưới tóc có sọ. Sọ cũng bằng xương. Sọ heo ngoài hàng thịt đều giống như thế. Trong sọ có não. Não lầy như sình, tanh tao lợm mũi.

Liệng xuống dưới đất, chẳng ai thích dẫm chân lên. Mắt thì mềm như ao, móc ra toàn nước. Trong mũi có nhầy, trong miệng có dãi. Trong bụng chứa gan phổi, đều là chất có nhầy, trong miệng có dãi.

Trong bụng chứa gan phổi, đều là chất tanh tao. Ruột dạ, bàng quang chứa đầy phẩn tiểu, hôi thối vô cùng. Ổ bụng là đãy da, chứa đầy chất ô uế. Tứ chi tay chân do xương cốt chống lên nhau, gân và da ràng buộc. Chỉ nhờ hơi thở mới cử động được, như giống người máy nhờ then chốt điều khiển.

Đến khi hết hoạt động, nếu cắt xẻ thân thể, từng bộ phận sẽ rời ra, tay chân sẽ vung vãi. Con người là như thế, có gì đẹp đẽ mà gọi là tuyệt thế vô song. Xưa kia, khi ta ngồi dưới gốc cây bối đa, Ma Vương thứ sáu cho ba cô gái tuyệt đẹp, trang điểm lộng lẫy nhất trên Cõi Trời, khác hẳn con gái ông, đến đây cám dỗ, phá hoại đạo tâm của ta.

Ta liền nói ra cái dơ uế trong thân, cả ba cô gái lập tức biến thành bà lão, nhan sắc hủy hoại, không thể trẻ trung lại được, đành phải xấu hổ bỏ đi.

Nay ông lại đem cái túi da dơ dáy đến đây làm gì?

Hãy mau mang về, ta không nhận đâu.

Trưởng Giả nghe Đức Phật nói xong, mặt mày đỏ tím vì hổ thẹn, nhưng vẫn chưa chịu rút lui, còn gượng gạo bạch rằng: Nếu Ngài không chịu nhận, tôi xin đem gả cho Quốc Vương Ưu Điền, được chăng?

Đức Phật im lặng, không trả lời. Trưởng Giả bèn đem con gái sang gả cho Quốc Vương Ưu Điền. Nhà Vua hết sức vui mừng, phong làm Thái Phó, xây dựng cung điện, cắt một ngàn nữ nhạc theo hầu Vô Tỷ. Chánh hậu của Nhà Vua vốn đã Quy Y cùng Đức Phật, chứng được quả Tu Đà Hoàn.

Vô Tỷ dèm pha cùng Nhà Vua. Bị mê hoặc, Nhà Vua nghe lời, đem bắn một trăm phát tên. Chánh hậu thấy tên bay đến, lòng không chút oán giận, nhất tâm Niệm Phật, quỳ xuống ngước nhìn Nhà Vua. Tất cả trằm mũi tên đều bay quanh mình chánh hậu ba vòng, rồi dừng lại trước Nhà Vua.

Bấy giờ, Nhà Vua chợt tỉnh ngộ, vô cùng buồn bã và sợ hãi, lên xe vàng do voi trắng kéo, chạy mau đến chỗ Đức Phật.

Dừng xe lại, cho kẻ hầu lui ra, Nhà Vua chắp tay bước tới quỳ mọp dưới chân Đức Phật, thưa rằng: Tôi có tội nặng, hổ thẹn với ba ngôi Tam Bảo, vì bị người con gái dâm dật ấy xúi giục, đã làm điều bất chánh, bắn hàng trăm phát tên vào đệ tử của Đức Phật. Việc lỡ xảy ra, lòng tôi rất lo sợ. Lòng của chánh hậu còn từ bi đến thế, huống gì Đức Phật là đấng Chánh Giác Vô Thượng.

Nay tôi xin sám hối mọi tội lỗi và Quy Y Tam Bảo. Xin Đức Phật mở lượng Từ bi tha thứ cho tôi.

Đức Phật khen rằng: Lành thay!

Nhà Vua biết lổi xin chừa.

Đây là hành vi lổi lạc của người Quân Tử sáng suốt. Ta chấp nhận lòng thành ấy.

Nhà Vua lạy ba lạy, Đức Phật đáp lễ.

Bấy giờ, Nhà Vua lại cúi đầu sát đất xong, ngồi xuống thưa rằng: Xét mình bẩm chất hung hăng, nóng nẩy làm bậy, thiếu lòng Nhẫn Nhục, không chừa tham sân, buông lòng làm ác, mắc tay đàn bà, sợ sau khi chết đi, sẽ xuống Địa Ngục. Nguyện xin Đức Phật xót thương, giảng giải sâu xa, thói tinh ma của nữ giới. Lỡ mắc vào, ít người gỡ nổi, nếu tôi được nghe, sẽ lấy đó răn mình.

Dân chúng lớn nhỏ được nghe, sẽ lấy đó đổi thay tính nết.

Đức Phật bảo: Nhà Vua muốn hỏi chuyện ấy, tại sao không hỏi chuyện khác?

Nhà Vua năn nỉ: Chuyện khác hôm nào sẽ bẩm lên cũng không muộn.

Nữ giới mê hoặc tâm ý, gây họa lớn lao.

Nếu không được nghe, làm sao xa lánh?

Nguyện xin Đức Phật mở lượng từ bi giải thích hình phạt ở Địa Ngục và sự ô uế của nữ giới. Đức Phật bảo hãy nghe đây, nam giới vốn có tính xấu cuồng si, thường mơ màng dáng đẹp, tưởng nhớ lời mê, xa lìa Chánh Pháp, nghi ngờ chân lý, tin tưởng yêu tà.

Bị lưới dục bao trùm, đắm trong tăm tối, để dục vọng sai khiến, ươn hèn như tớ sợ thầy. Ham mê nữ sắc, chẳng kể đến mùi xú uế từ chín lổ tiết ra. Dâm dục hổn độn, như heo trong chuồng, không biết dơ dáy, còn cho là sướng thân.

Không biết đến ngày sau phải chịu khổ sở trong Địa Ngục Vô Gián. Đắm đuối dâm dục, mút lấy mũi dãi, vọc lấy máu me, cho là quý báu, cho là ngọt ngào, nên mới gọi là tên nô lệ của dục vọng. Đó là thói xấu thứ nhất.

Lại nữa, Cha Mẹ nuôi con, từ lúc mang thai sinh nở, đến khi vừa đủ lớn khôn, cực nhọc không thể nói hết. Con mới trưởng thành, đã dốc hết của cải, bôn ba chạy theo manh mối, kiếm chỗ cưới vợ. Dù ở nước khác, cũng cố tìm sang, không kể xa xôi, không ngại gian khổ, chỉ cốt lo thỏa mãn dâm dục, bỏ quên Cha Mẹ già nua.

Khi cưới được vợ, quý như vàng ngọc, chỉ biết vui thú hoan lạc, đâm ra chán ghét mẹ cha. Tin theo lời vợ ranh ma xúi giục, có khi còn tranh giành kiện tụng lại mẹ cha, không nghĩ đến người đã sinh thành cực khổ, phụ bạc luôn cả ơn dưỡng dục bao la. Đó là thói xấu thứ hai.

Lại nữa, người sống trên đời, gian lao vất vả mới kiếm được của tiền, vốn có thành tâm vững tin vào đạo, tôn trọng Tăng Già, biết lẽ vô thường, Bố Thí làm phước.

Sau khi lấy vợ, mải miết dâm dục, trở nên u mê, bỏ chân lý chạy theo gian tà, nỡ nhắm mắt nghe theo lời vợ. Vừa máy lòng Bố Thí, sắp mở miệng nói ra, liền bị nữ sắc che lấp, đến nổi tiêu tan cả hạnh thanh tịnh, rốt cuộc bị trói buộc thành kẻ yếu hèn.

Không biết đến trọng giới trong Kinh, không biết đến cứu cánh họa phước. Nếu bị dục vọng sai khiến đến thế, sẽ mắc phải lưới tội lỗi, chắc chắn sẽ bị đọa vào đường ác, không thể sai khác được. Đó là thói xấu thứ ba.

Lại nữa, làm người con có hiếu, không nghĩ đến ơn sâu, kiếm được của tiền, không đem nuôi dưỡng Cha Mẹ, chỉ hăm hở chạy theo dục lạc. Đem của cải dụ dỗ vợ con người, có khi giết cả dê bò để cúng tế dâm thần. Bày tiệc ca múa, tụ tập gái trai, vui chơi thỏa thích, suốt ngày thâu đêm.

Mượn tiếng cầu phúc, cốt để che đậy thói dâm. Khi đã say sưa, tìm cách hẹn hò mời mọc. Chọn được lứa đôi vừa ý, mê man say đắm không rời. Chìm trong hoan lạc, không thiết gì đời, chỉ ham dâm dục, không kể đến uế ô, không lo sợ Địa Ngục khổ sở.

Thật đáng nực cười, thật đáng chua xót.

Khác gì kẻ điên cuồng không phân biệt được phải trái. Đó là thói xấu thứ tư.

Nam giới mang bốn thói xấu này cũng đủ vào ba đường ác. Cần phải suy xét kỹ để tránh xa, mới mong giải thoát đau khổ.

Nhân đây, hãy nghe ta nói kệ về tật xấu của nữ giới:

Bị dục vọng sai khiến,

Phóng đãng không thanh thản,

Gần gũi với bất chánh,

Sao gọi là Hiền Nhân?

Dâm là thói Súc Sinh,

Dâm là cách tự sát.

Giòi rúc giữa hôi hám,

Không biết là khổ nạn.

Như giòi rúc trong phân,

Không biết đâu tây đông,

Mãi miết theo thói dục,

Tối tăm chẳng khác giòi.

Dâm dục không thấy đạo,

Đêm ngày gieo mầm ác.

Hiện tại, Vua tôi loạn.

Dưới trên đều hắc ám.

Pháp luật đã rối ren,

Chính trị lại hà khắc.

Nông dân bỏ cơ nghiệp,

Thương gia cũng đảo điên.

Kiếp này bị tù đày,

Kiếp sau đọa Địa Ngục,

Chịu đủ trăm thứ khổ,

Đớn đau không thể tả,

Đồng sôi rót vào miệng,

Xe núi xé nát thân.

Hình phạt đủ trăm thức,

Không thể kể rõ ràng.

Ở giữa ba đường ác

Xoay chuyển như bánh xe.

Dù có Phật xuất thế,

Chẳng nghe được danh hiệu.

Nữ giới thật độc ác,

Không thể hết đổi bạn.

Ân ái cột một dây,

Kéo nhau vào cửa tội.

Nữ giới có gì đẹp?

Chỉ toàn là dơ dáy.

Sao chẳng tin điều ấy,

Lại điên cuồng đắm say?

Trong bụng đầy ô uế,

Ngoài da trát phấn son.

Lại còn chứa nọc độc

Của loài rắn và rồng.

Giống mũi lao phủ gấm,

Giống dao bén bọc lụa,

Kẻ ngu thấy vỏ đẹp,

Mân mê thử mó vào.

Người khôn sớm lìa bỏ,

Kẻ si bị tử thương.

Dâm dục cũng như thế,

Chơi dao phải thiệt thân.

Thấy mới liền nới cũ,

Sở thích vốn bất thường.

Lời ngọt là dao cắt,

Cười xinh là gai đâm.

Trong dơ uế, nọc độc,

Ngoài phủ hoa với hương.

Kẻ ngu thấy mừng rỡ,

Không nghĩ đến tai ương,

Giống như uống độc dược,

Pha vị ngọt cam lồ.

Kẻ ngu mê vị ngọt,

Uống vào sẽ chết lăn.

Cũng giống củi bắt lửa,

Cây cỏ nhiễm sương muối,

Đụng nhằm đều hủy hoại,

Thật là điềm bất tường.

Nữ giới độc địa hơn,

Không thể nhận ra nổi.

Thấy da, không thấy ruột.

Nên mắc thói dâm dục.

Thân xác thật dễ nhìn,

Kẻ si tiếc không bỏ.

Bỏ dục mới vào đạo,

Bỏ đạo dễ như bỡn.

Tính người vốn thanh tịnh,

Như cá ở vực sâu.

Lưới giăng đầy bốn phía,

Mắc phải hết đường về.

Lưới dục dữ hơn nữa,

Nối dục dữ hơn nữa,

Nối kết rất kiên cố.

Người khôn nhận biết rõ,

Có thể thoát ra được,

Giống như khỉ, vượn đói

Nhìn thấy trái chín ngọt,

Lao đến mặc gai góc,

Chắc chắn sẽ té ngã.

Giống như cá mắc câu,

Thiêu thân bay vào đèn,

Ôm lửa nhảy vào dục,

Không nghĩ đến hậu họa.

Khi Đức Phật nói kệ vừa xong, Vua Ưu Điền vô cùng hoan hỷ, cúi đầu xuống sát đất thưa rằng: Suốt đời, tôi chưa từng nghe thói xấu của nữ giới rõ ràng đến thế. Nam giới bồng bột theo đuổi đến nỗi rơi vào tội lỗi. Nếu không biết rõ, không thể chế ngự được tâm ý. Từ nay, tôi xin sám hối, Quy Y Tam Bảo, không dám phạm tội nữa. Nhà Vua đảnh lễ Đức Phật rồi vui mừng trở về.

Sách thế gian nói: Đức Khổng Tử cho rằng khó chăm sóc bạn tiểu nhân và nữ giới, vì gần gũi bọn họ sẽ khinh lờn, xa cách thì bọn họ sẽ hờn oán.

Thế nên, Kinh Phật bảo: Nữ giới tinh ma, có tám mươi bốn thói xấu. Trong đó, có tám thói xấu lớn nhất mà kẻ sáng suốt rất ghét.

Thứ nhất là ghen tuông, thứ hai là giận bậy, thứ ba là bôi nhọ, thứ tư là bùa chú, thứ năm là trấn yếm, thứ sáu là bủn xỉn, thứ bảy là ham trang sức, thứ tám là tham lam độc ác. Vì thế, nữ giới chất chứa nhiều gian tà. Cầu mong bọn họ bỏ hết thói xấu, tìm về Chánh Pháp, sớm được Xuất Gia để độ mình và độ hết mọi người.

Lại nữa, Luận Trí Độ nói rằng: Tính nết nữ giới, nếu được yêu kính sẽ để chồng có tâm trạng thảnh thơi, nếu hết được yêu kính, sẽ khiến chồng rơi vào tâm trạng lo âu sợ sệt.

Bản chất nữ giới như thế, luôn luôn mang lại phiền não bực dọc cho người, làm sao có thể thân thiết gần gũi được?

Như Kinh có nói, vị Quốc Vương nọ có Công Chúa tên Câu Mâu Đầu.

Bấy giờ, có ngư phủ tên Thuật Ba Già đi đường, thấy bóng dáng Công Chúa tha thướt sau rèm cửa trên lầu cao, đâm ra si mê thương nhớ, không chút nào quên. Nỗi tương tư chồng chất ngày một nặng, đến bỏ ngủ quên ăn.

Người mẹ lo lắng, dò hỏi nguồn cơn, ngư phủ đem thú thật cùng mẹ, lỡ thương Công Chúa, thành bệnh tương tư.

Mẹ bảo: Con mang phận hèn, Công Chúa là bậc tôn quý, không thể nào được.

Ngư dân đáp: Lòng con mê say, nếu không toại nguyện, chắc con chết mất. Vì quá thương con, người mẹ thường đem cá ngon chim béo vào cung, dâng cho Công Chúa, không chịu nhận tiền.

Công Chúa lấy làm lạ, hỏi rằng: Ngươi muốn xin điều gì?

Người mẹ thưa: Xin Công Chúa cho thị tỳ lui ra, tôi sẽ xin bẩm rõ sự tình. Công Chúa bằng lòng.

Người mẹ thưa tiếp: Tôi chỉ có một đứa con trai. Vì quá ái mộ Công Chúa, u uất thành bệnh nặng, sắp chết đến nơi. Nguyện xin Công Chúa thương xót cứu vớt cho con tôi được sống.

Công Chúa đáp rằng: Bà hãy yên tâm về đi, nhớ dặn con bà vào hôm rằm, đứng chờ ta sau lưng tượng thần trong đền Thiên Từ. Người mẹ mừng rỡ chạy về báo tin cho con hay ước vọng đã thành, rồi đem kể lại đầu đuôi chuyện gặp gỡ Công Chúa. Đến ngày, ngư phủ tắm gội, thay quần áo mới đến chờ sau lưng tượng thần.

Hôm ấy, Công Chúa vào bẩm cùng Phụ Vương rằng: Con gặp chuyện không tốt, xin phép đến đền Thiên Từ cầu phúc.

Nhà Vua phán: Rất hay!

Rồi truyền cho năm trăm cỗ xe đưa Công Chúa đến đền. Công Chúa cho kẻ hầu sắp hàng đứng chờ ngoài cửa, một mình bước vào.

Thiên Thần nghĩ rằng không thể để yên như thế. Công Chúa là bậc tín nữ tôn quý, không thể để kẻ hèn hạ xâm phạm đến, liền làm phép cho ngư phủ ngủ say. Công Chúa đến bên, thấy chàng ta ngủ mê man, lay mãi không tỉnh, bèn cởi chuổi anh lạc đáng giá mười vạn lượng ban cho rồi ra về.

Khi ngư phủ thức dậy, thấy có chuỗi ngọc quý, hỏi thăm mọi người, biết Công Chúa có đến, không được thỏa lòng, ngư phủ đau đớn, u uất, hơn nữa, dục tình bừng lên, không thể dập tắt, đành tự thiêu mà chết. Do đó, có thể thấy rằng tâm ý nữ giới chỉ buông thả theo dục vọng, không kể sang hèn.

Lại nữa, luận Tát Bà Đa nói rằng: Thà đem thân làm mồi trong miệng rắn độc, còn hơn đụng chạm vào nữ giới.

Rắn độc có ba sự hại người:

1. Thấy người mà làm hại.

2. Do bị chạm phải mà làm hại.

3. Ngoạm vào mà làm hại.

Nữ giới cũng có ba cái hại người: Nếu thấy nữ giới, phát động lòng dục, sẽ bị hủy hoại các thiện pháp.

Nếu đụng chạm vào nữ giới, thân sẽ phạm vào tội trung bình, hủy hoại các thiện pháp.

Nếu cùng nữ giới giao hoan, sẽ phạm vào tội trọng, hủy hoại các thiện pháp.

Ngoài ra, còn có bảy cái hại khác nữa:

1. Nếu bị rắn độc cắn, chi hại thân này. Nếu bị nữ giới làm hại, sẽ bị hại vô số thân.

2. Nếu bị rắn độc cắn, chỉ hại đến thân vô ký. Nếu bị nữ giới làm hại, sẽ bị hại mất thiện pháp thân.

3. Nếu bị rắn độc cắn, chỉ làm hại ngũ thức căn. Nếu bị nữ giới làm hại, sẽ bị hại mất lục thức thân.

4. Nếu bị rắn độc cắn, vẫn còn được gia nhập vào tịnh chúng. Nếu bị nữ giới làm hại, sẽ không được đứng vào hàng ngũ Tăng Già.

5. Nếu bị rắn độc cắn, vẫn được sinh lên các Cõi Trời người, được gặp gỡ các Thánh Tăng, nếu bị nữ giới làm hại, sẽ bị đọa vào ba đường ác.

6. Nếu bị rắn độc cắn, vẫn chứng được bốn quả Sa Môn. Nếu bị rắn độc cắn, sẽ không thành tựu được Bát Chánh Đạo.

7. Nếu bị rắn độc cắn, sẽ được mọi người thương xót cứu giúp. Nếu bị nữ giới làm hại, sẽ bị mọi người cùng xua đuổi, không được yêu thích nữa. Vì thế, thà đem thân làm mồi trong miệng rắn độc, còn hơn đụng chạm vào nữ giới.

Lại nữa, Kinh Tăng Nhất A Hàm nói:

Nữ giới cậy vào năm thế lực để coi thường chồng:

1. Thế lực của sắc đẹp.

2. Thế lực của gia tộc.

3. Thế lực của điền sản.

4. Thế lực của con cái.

5. Thế lực tự giữ mình.

Người chồng chỉ có một thế lực để áp đảo vợ, ấy là thế lực của giàu sang. Nay Ma Vương Ba Tuần cũng có năm thế lực, ấy là sắc, thanh, hương, vị, xúc và pháp.

Kẻ ngu si gặp phải năm thế lực này, không thể vượt khỏi, nếu các Thánh Tăng và chư đệ tử thành tựu được một thế lực không phóng đãng, sẽ không bị các thế lực ấy ràng buộc, mới có thể phân biệt được các pháp sinh, lão, bệnh, tử, thoát được các thế lực cám dỗ của Ma Vương, không đọa vào ma cảnh, đạt đến cảnh giới tịch diệt.

Rồi Đức Phật nói kệ rằng:

Giới Luật là đường giải thoát,

Phóng đãng là đường táng thân.

Không tham lam nên không chết,

Lạc đường sẽ bị táng thân.

Bấy giờ, Đức Phật bảo các Tỳ Kheo:

Nữ giới có năm khát vọng:

1. Sinh vào nhà giàu sang.

2. Được gả về nhà giàu sang.

3. Được chồng nhất nhất nghe lời.

4. Có nhiều con cái.

5. Hoàn toàn làm chủ gia đình.

Đó là năm khát vọng của nữ giới.

Lại nữa, Kinh Đại uy đức Đà La Ni nói rằng:

Đức Phật bảo các Tỳ Kheo: Không thể đem một giọt nước nhểu xuống sa mạc lớn, khiến cho thấm ướt cả sa mạc và thấm xuống lớp đất phía dưới, giống như một người nư không cảm thấy thỏa mãn hoàn toàn khi thọ dục với hàng nghìn người chồng.

Nữ giới có ba điều không cảm thấy đầy đủ:

1. Trang sức.

2. Thọ dục với chồng.

3. Lời nói dịu ngọt.

Này A Nan. Nữ giới có năm loại giòi độc mà nam giới không có, năm loại giòi này ở trong âm đạo. Có một loại khoảng tám ngàn con, mỗi con có hai đầu nhọn như mũi kim, thường châm chích ăn thịt ở đó, khiến nữ giới cựa quậy đi lại không yên.

Do nghiệp báo nặng nhẹ, các dâm phụ bị kích thích khác nhau, phải nhón chân đi kiếm nam giới, khao khát không biết chán chường. Nếu gặp được, liền buông lời ngon ngọt, mắt nhìn đi nhìn lại tha thiết, lòng mở màng thú nhục dục, mặt ngước lên như muốn chụp lấy, răng cắn chặt môi dưới.

Thần sắc hóa ra tím tái, lửa dục bốc lên bừng bừng, trên trán ướt đẫm mồ hôi. Nếu đã ngồi xuống, sẽ không chịu đứng lên. Nếu đã đứng lên, sẽ không chịu ngồi xuống nữa.

Chết sửng như cây trồng, mân mê hai tay. Có khi bước tới vài bước, đảo mắt tìm kiếm hai bên, có khi đứng ở ngưỡng cửa, đờ đẩn thở dài, uốn éo lượn lờ. Một tay vén áo, một tay vuốt đùi, rồi cắn móng tay, chọc răng, vuốt gáy, xoạc chân ra, hoặc chọc cho con khóc la, lê chân đi tới, đưa mắt tìm quanh.

Ấy là những biểu hiện cho biết nữ giới đang cơn bộc phát dục tình. Cần phải dứt bỏ, chán chường, đừng để bị hoành hành, khuấy động trong tâm thức đen tối xấu xa.

Lại nữa, trong Kinh Chánh Pháp Niệm, Thiên Điểu nói kệ cùng Chư Thiên rằng:

Phụ nữ không là bạn,

Như đèn sáng không ngừng,

Phụ nữ thường oán hận,

Như khắc sâu vào đá.

Dẫu gần gũi kẻ giàu,

Hết của, liền chán ghét.

Có của, phụ nữ thân,

Hết của, phụ nữ bỏ,

Có tiền mới cúng dường,

Làm đủ thứ công đức.

Lòng dạ như lửa đỏ,

Không thể đưa tay bắt.

Nam giới rất chìu chuộng

Theo hết mọi ước muốn

Tuy thế, bọn phụ nữ

Vẫn nói dối nam giới.

Như rắn đậy hoa lên,

Như tro vùi than đỏ,

Sắc đẹp che độc ác,

Phụ nữ cũng như thế,

Giống hệt thấy cây độc,

Đẹp mắt, nhưng không lành.

Phụ nữ như hoa độc,

Người khôn phải lánh xa.

Lại nữa, Kinh A Hàm Khẩu Giải Thập Nhị Nhân Duyên nói: Có vị A La Hán dùng Thiên Nhãn quan sát, thấy nữ giới bị đọa vào Địa Ngục rất nhiều, bèn hỏi nguyên nhân.

Đức Phật đáp:

Vì bốn nguyên nhân:

1. Do tham lam châu báu để che đậy dục vọng vô bờ.

2. Do ghen ghét nhau.

3. Do nhiều miệng lưỡi.

4. Do ý dâm rất nhiều.

Vì nghiệp nhân ấy, nên nữ giới đa số bị đọa vào Địa Ngục.

Tụng rằng:

Ngũ dục quấy tinh thần,

Lục tặc loạn sắc tâm.

Lửa mê thổi tình dậy,

Lưới yêu bủa kín lòng.

Vàng nấu cũng phai sắc,

Đá mài chẳng nát gan,

Đuổi hình bắt bóng mãi,

Muôn kiếp chỉ hoài công.

***


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter