Hương Hoa Vườn Giáo Pháp - Pháp uyển Châu Lâm

Thiên Thứ Bốn - Lục Đạo - Tập Năm - Bộ Thứ Năm - Súc Sinh

trước
tiếp

PHÁP UYỂN CHÂU LÂM

Giảng giải: Pháp Sư Đạo Thế

Việt dịch: Linh Sơn Pháp Bảo Đại Tạng Kinh
 

THIÊN THỨ BỐN

LỤC ĐẠO 
 

TẬP NĂM

 BỘ THỨ NĂM

SÚC SINH

PHẦN MỘT

THUẬT Ý
 

Than ôi!

Luận đến Súc Sinh, ngu si thọ quả. Đông đúc giống loài, phức tạp ngành họ. Bẩm chất uế dơ, đường ác sinh hạ. Bỏ hết tuệ căn, chứa chất tham giận.

Bởi thế, ong, ve giấu nọc, rắn rít nuôi thù. Cu, sẻ dâm bôn, sói, chồn hung dữ. Hoặc có loại, lông mang sừng nhú, khoác lục ngậm châu, nanh nhọn mỏ to, vuốt dài mai bén. Hoặc có loại, nghe vật đi về, chịu người sai sử. Sủa đêm chó giỏi, gáy sớm gà tranh.

Trâu nhọc ruộng đồng, ngựa lao chinh chiến. Xác thịt do đó tiêu hao, da dẻ vì thế khô héo. Hoặc có loại, đầm lầy núp bóng, mắc bẫy lưới giăng, ao vũng nương mình, gặp nạn lờ đờ. Như những loại này, đều xin sám hối.

Cho đến côn bằng vĩ đại, kiến mối li ti. Chuột nhũi hớp nước sông sâu, chim ri làm tổ cây lớn. Thủy lục sinh sản, mao vũ bầy đàn. Sặc sỡ thân hình, rực tía vảy giáp, hồng thắm mang vi, đỏ tươi đuôi chót. Như những loại này, xin được sám hối.

Khiến cho, tín căn thanh tịnh, bỏ tướng xấu xa, tuệ mạng trang nghiêm, phục hồi Thiên báo. Không bị ruổi dong khổ sở, xa đứt mổ xẻ đớn đau. Mặc ý tiêu dao, tùy tâm phóng khoáng. Uống ăn tự tại, ca hót thảnh thơi. Ra khỏi chậu lồng, thoát hẳn trói buộc.

***

PHẦN HAI

HỘI DANH
 

Súc Sinh, như trong Luận Bà Sa giải thích, sinh nghĩa là chúng sinh, súc có nghĩa nuôi dưỡng. Nghĩa là chúng sinh ngang ngược ấy, bẩm tính ngu si, không thể tự lập, được người khác nuôi dưỡng, nên gọi là Súc Sinh.

Hỏi: Nếu vì được nuôi dưỡng mà gọi là Súc Sinh, thì các loài Rồng ở nước, ở cạn, ở trên không, không được người ta nuôi dưỡng, có nên gọi là Súc Sinh chăng?

Đáp: Dưỡng có nghĩa rất rộn, khắp nhân gian cho đến các Cõi Trời Lục Dục. Không nuôi dưỡng, ở đấy hiểu theo nghĩa hẹp, chỉ trong các chỗ núi non, đồng nội, đầm lầy của nhân gian mà thôi. Hơn nữa, loài Rồng ngày xưa cũng từng được người ta nuôi dưỡng, có nói rõ tại Kinh Văn. Nay được nuôi dưỡng cũng rất nhiều, nên mới gọi là Súc Sinh.

Vả lại, Luận Lập Thế nói:  Súc Sinh, Phạm ngữ gọi là Để Lật Xa. Do gây nghiệp ton hót quanh co, nên phải sinh vào đường ấy.

Vì thế, luận ấy còn nói: Chúng sinh trong đường này, phần nhiều đi sấp mình xuống nên mới gọi là Để Lật Xa.

Theo trong Luận Tân Bà Sa thì gọi là Bàng Sinh, nên có câu hỏi: Sao gọi là đường Bàng Sinh?

Đáp: Thân hình của chúng nằm ngang, nên cũng đi ngang. Vì thân hình đã nằm ngang, nên cũng phải đi ngang như thế, mới gọi là bàng sinh.

Có người nói: Do các chúng sinh ở đấy đã tạo thêm lên các hành vi xấu về thân ngữ ý, phải sinh vào đường ngu tối ấy, nên gọi là bàng sinh. Nghĩa là loại Súc Sinh ấy đều hiện hữu khắp năm đường khác. Như trong Địa Ngục có loại không chân, như các loài trùng Nương củ tra.

Có loại hai chân, như các loài chim mỏ cứng như sắt. Có loại bốn chân, như các loài chó đen lớn xác. Có loại nhiều chân, như các loài trăm chân. Trong đường quỷ có loại không chân, như các loài rắn độc. Có loại hai chân như loài quạ, cú. Có loại bốn chân, như các loài chồn cáo, voi, ngựa.

Có loại nhiều chân, như các loài sáu chân, trăm chân. Trong ba châu lớn của đường người, có loại không chân, như tất cả các loài côn trùng bò sát. Có loại hai chân như các loài le, nhạn. Có loại bốn chân, như các loài voi, ngựa. Có loại nhiều chân, như các loài trăm chân. Trong châu Câu Lô, có loại hai chân, như các loài le, nhạn.

Có loại bốn chân, như các loài voi, ngựa. Không có các loại không chân và có nhiều chân. Vì ở đấy là nơi hưởng quả báo không muộn phiền. Trong các Trời Tứ Thiên Vương và Tam Thập Tam, có loại hai chân, như các loài chim tuyệt đẹp.

Có loại bốn chân, như các loài voi, ngựa. Các loại khác đều không có nữa, như trên đã giải thích. Lên trong cõi Từ Thiền, chỉ có loại hai chân, như các loài chim tuyệt đẹp. Các loại khác đều không có nữa. Vì Cõi Trời Không cư càng tốt đẹp hơn.

Hỏi: Trong bốn cõi Tứ Thiền ấy, nếu không có các loài voi, ngựa, lấy gì để cưỡi?

Cũng nghe nói Chư Thiên ở đấy cưỡi các loài voi ngựa.

Tại sao lại nói là không?

Đáp: Do phước lực của Chư Thiên ở đấy, nên đã tạo ra các loài voi, ngựa vô tri để cưỡi đi chơi cho vui thích.

Theo Kinh Lâu Thán nói: Súc Sinh không giống nhau.

Có ba loại: Một là cá, hai là chim, ba là thú. Trong cả ba loài này, mỗi loài đều nhiều vô số. Cá có sáu ngàn bốn trăm giống. Chim có bốn ngàn năm trăm giống.

Thú có hai ngàn bốn trăm giống. Trong Kinh ấy cũng chỉ nói tổng số, không phân biệt rõ tên các loài. Trong Kinh Chánh Pháp Niệm thì chủng loại cũng giống nhau. Có bốn ức, nhưng cũng không liệt kê rõ tên các giống loài.

***

PHẦN BA

TRỤ XỨ
 

Như Luận Tân Bà Sa có câu hỏi: Bàng sinh vốn cư trú chỗ nào?

Đáp: Chỗ cư trú vốn tại trong biển lớn. Về sau, di trú khắp các đường khác.

Hỏi: Hình dáng thế nào?

Đáp: Phần nhiều nằm ngang, cũng có loài đứng thẳng, như các loài Khẩn Nại Lạc Xá Già Hê Lô Sách Ca.

Hỏi: Tiếng nói ra sao?

Đáp: Khi kiếp mới thành, đều nói tiếng Thánh. Về sau, do lúc thọ dụng ăn uống, nên phân chia thành các loại chúng sinh không giống nhau. Vì ton hót, dối trá tăng lên, nên có các loại tiếng nói khác nhau. Thậm chí, còn có loài không biết nói.

Lại nữa, Luận Cựu Bà Sa nói: Chỗ cư trú của Súc Sinh có chính và phụ khác nhau.

Thứ nhất: Chỗ ở chính. Có người bảo, tại chỗ tối tăm trong khoảng giữa hai ngọn núi Thiết Vi, hoặc tại đáy biển lớn, hoặc tại trên các châu, bãi.

Thứ hai: Chỗ ở phụ thì bảo tại trong năm đường. Như trong Địa Ngục, hoặc có loại Súc Sinh không chân, như các loài rắn ở đấy. Hoặc có loại hai chân, như các loài quạ cú ở đấy. Hoặc có loại bốn chân như các loài chó ở đấy trong đó, hoặc có loài có báo thân thật, hoặc có loài có hóa thân, không nhất định.

Trong đường Quỷ, cũng có loài Súc Sinh không chân, hai chân, bốn chân, nhiều chân. Nghĩa là các Quỷ có uy đức trong đường ấy cũng có các loài voi, ngựa, lạc đà, lừa. Trong loại Quỷ không có uy đức, chỉ có các loài chó. Trong đường A Tu La thì cũng giống như đã nói trong đường Quỷ.

***

PHẦN BỐN

THÂN LƯỢNG
 

Như Kinh Bồ Tát Xử Thai nói: 

Thứ nhất: Chim lớn, không gì hơn chim Kim Sí, đầu và chân dài cách nhau tám ngàn do tuần, chiều cao cũng như thế. Như khi chim ấy bay đi, từ một ngọn núi Tu Di này đến một ngọn núi Tu Di khác, không hề nghỉ chân giữa khoảng đường bay.

Kinh Văn đã nói rộng rãi điều này.

Thứ hai: Thú lớn, không gì hơn rồng.

Như Kinh A Hàm nói: Hai con rồng Nan Đà và Bạt Nan Đà cực lớn, quấn bảy vòng quanh núi Tu Di.

Đầu như đỉnh núi, đuôi nằm trong biển.

Thứ ba: Thân cá lớn, không gì hơn các Ma Kiệt lớn.

Như Luật Tứ Phần nói: Thân cá Ma Kiệt lớn thì dài, hoặc ba trăm do tuần, bốn trăm do tuần.

Thậm chí, thân cá lớn nhất dài đến bảy trăm do tuần.

Thế nên, Kinh A Hàm nói: Mắt như Mặt Trời Mặt Trăng. Mũi như núi lớn. Miệng như núi lửa.

Nếu theo các sách thế gian, Trang Châu có nói: Có chim đại bàng, thân hình rất lớn. Lưng chim đại bàng ấy, không biết mấy nghìn dặm. Khi sắp bay, quẫy nước tung lên ba ngàn dặm, cánh vươn rộng như che kín mây Trời, nương cơn lốc mà lên cao, cách mặt đất chín vạn dặm, rồi mới bay đi.

Muốn từ biển Bắc sang biển Nam, một chuyến phải mất sáu tháng, chẳng hề đậu nghỉ giữa đường. Theo nội điển, chim này xem như chim Kim Sí nhỏ. Thế gian không lường được, nên mới nói khác, thành ra chim đại bàng.

Sách thế gian còn nói: Thú ở nước lớn, chẳng có gì hơn con ba ba Cự linh. Thân hình của nó rất lớn, đầu đội núi Bồng Lai, đi vào biển lớn để rong chơi mà cũng chẳng nói mình cao thấp lớn bé. Con ba ba này không lớn bằng con cá Ma Kiệt nhỏ, nên không thể đem ra so sánh hơn thua được.

Trang Châu nói: Chim nhỏ không gì hơn chim Tiêu minh. Nuôi con trên vòi nuỗi. Đẻ trứng, ấp con, cho bú trên vòi muỗi ấy mà trứng cũng chẳng rơi xuống. Chim này cũng chưa đạt kỷ lục nhỏ. chúng sinh trong nội điển có hóa thân nhỏ nhất thì thân hình chỉ bằng hạt vi trần, phải dùng Thiên Nhãn mới thấy được.

Thế nên, trong luật Phật nói rằng Phật dạy các Tỳ Kheo phải lọc nước để uống. Xá Lợi Phất đã lọc nhiều lần, nhưng vẫn còn vi trùng. Vì thế, bảy ngày không dám uống nước, thân hình trở thành khô xọp.

Phật biết rõ nhưng vẫn hỏi: Tại sao ông tiều tụy đến thế?

Xá Lợi Phất thưa rằng: Phật dạy, phải lọc nước để uống. Tôi dù đã lọc nhiều lần, đến khi dùng Thiên Nhãn xem lại, vi trùng vẫn còn lọt qua được, giống như bình bát có cát trôi trong nước. Để bảo vệ sinh mạng, tôi không dám uống nước, nên thân thể tiều tụy thế này.

Phật bảo Xá Lợi Phất: Nếu lấy Thiên Nhãn ra xem, thì tất cả chúng sinh chẳng còn ai sống được. Từ nay về sau, ta cho phép chỉ dùng Nhục Nhãn xem nước trong sạch, trong đó không có vi trùng, thì có thể uống được. Thế nên, báo thân nhỏ bé của chúng sinh, khắp nơi đều có.

Liệu vi trùng nhỏ bé, há bằng con Tiêu minh to lớn kia chăng?

***

PHẦN NĂM

THỌ MẠNG
 

Như Luận Tỳ Đàm nói: Chúng sinh thọ nhất trong đường Súc Sinh không hơn một kiếp, như các loài Rồng Chúa Trì địa và rồng Y la bát. chúng sinh yểu nhất không hơn loài phù du, sáng sinh chiều mất, không đầy một ngày. chúng sinh thọ trung bình thì không thể nói hết.

Còn Luận Trí Độ nói: Phật dạy Xá Lợi Phất quán từ kiếp quá khứ đến vị lai của chim bồ câu. Trước sau đều tám vạn kiếp, nhưng vẫn chưa bỏ được xác chim ấy. Thế nên, thọ mạng ngắn dài của Súc Sinh, người phàm không thể ức đoán nổi.

***

PHẦN SÁU

NGHIỆP NHÂN
 

Theo trong Kinh Nghiệp Báo Sai Biệt nói:

Tạo đủ mười nghiệp sau đây thì phải chịu quả báo Súc Sinh: Một là thân làm ác, hai là miệng làm ác, ba là ý làm ác, bốn là từ phiền não tham lam nổi lên các nghiệp ác, năm là từ phiền não sân hận nổi lên các nghiệp ác, sáu là từ phiền não si mê nổi lên các nghiệp ác, bảy là phỉ báng chúng sinh, tám là hành hạ chúng sinh, chín là đem cho đồ dơ uế, mười là làm chuyện tà dâm.

Nếu theo Kinh Chánh Pháp Niệm nói: Chủng loại chúng sinh, mỗi loài đều khác, tạo nhân chịu quả báo cũng chẳng giống nhau. Kinh Văn đã nói rõ ràng, không thể thuật hết ra được.

Nếu theo Kinh Địa Trì nói: Tạo đủ mười nghiệp ác. Mỗi một nghiệp đều có thể khiến chúng sinh đọa vào trong các đường Địa Ngục, Súc Sinh và Ngạ Quỷ. Sau đó mới được làm người, nhưng vẫn còn chịu báo ứng của tiền kiếp. Trong các thiên khác có nói đầy đủ về điều này.

***

PHẦN BẢY

THỌ BÁO
 

Theo kinh Hiền Ngu nói: Bấy giờ, có đoàn lái buôn muốn đi sang nước khác, đoàn này có mang theo một con chó. Đến nữa đường, bọn họ dừng lại nghỉ ngơi. Rình lúc không có người để ý, chó liền ăn trộm thịt mang theo. Bọn họ nổi giận, đánh chó gãy chân, liệng bỏ giữa đồng rồi lên đường.

Lúc ấy, Xá Lợi Phất dùng Thiên Nhãn thấy chó lê lết đói khát, đau đớn sắp chết đói, liền mặc áo mang bát vào thành khuất thực. Xong xuôi, cầm ra khỏi thành, bay đến chỗ chó nằm. Lòng từ bi thương xót, lấy đồ ăn ra cho. Chó được ăn, vui mừng tỉnh lại.

Xá Lợi Phất Thuyết Pháp vi diệu cho nghe, chó liền chết đi, đầu thai vào nhà Bà La Môn ở nước Xá Vệ. Về sau, Xá Lợi Phất đi khất thực một mình.

Bà La Môn trông thấy, hỏi rằng: Tại sao Tôn Giả đi một mình, không có Sa Di?

Xá Lợi Phất trả lời: Ta không có Sa Di. Nghe ông có con trai, nên đem cho ta.

Bà La Môn nói: Tôi có được một đức con trai, tự là Quân Đề, tuổi còn nhỏ dại, chưa sai sử được. Sau này khôn lớn, tôi sẽ cho Ngài. Sau đó, khi đứa bé lên bảy tuổi, Bà La Môn đem giao cho Xá Lợi Phất, xin được Xuất Gia. Xá Lợi Phất nhận được đứa bé, đem về Kỳ Hoàn, cho làm Sa Di, dần dà Thuyết Pháp cho nghe.

Đứa bé tâm ý thông suốt, chứng được quả A La Hán, Công Đức đầy đủ. Khi Sa Di Quân Đề vừa đắc đạo xong, tự dùng trí lực quán lại tiền thân, đã tạo hạnh nghiệp nào, gặp được Thánh Tăng, chứng được Đạo quả. Quán thấy tiền thân làm con chó đói, nhờ Hòa Thượng ban ơn, nay được làm người và chứng được chánh quả.

Lòng sinh hoan hỷ và tự nghĩ rằng: Ta nhờ ơn Thầy, thoát khỏi đau khổ. Nay phải đem trọn đời phục thị cho Thầy. Chỉ cầu làm Sa Di, không thọ đại giới.

Phật bảo A Nan: Do đời quá khứ, vào thời Phật Ca Diếp, Quân Đề Xuất Gia. Tuổi trẻ tiếng tốt, rất giỏi tán tụng, được mọi người đều thích nghe. Có một lão tăng, tiếng nói khàn đục, không thể tán tụng, nhưng đã chứng được quả A La Hán, công đức đầy đủ.

Tỳ Kheo trẻ tuổi, ỷ mình có tiếng tốt, vào gặp lão tăng mắng rằng: Tiếng như chó sủa.

Lão tăng liền la lên: Thầy tăng trẻ tuổi, ông có biết ta chăng?

Tuy ta như thế này, nhưng đã chứng được quả A La Hán, công đức đầy đủ.

Tỳ Kheo trẻ tuổi ấy nghe xong, trong lòng hoảng sợ, lông tóc dựng đứng cả lên. Lập tức đến trước mặt lão tăng, sám hối lỗi lầm mạo phạm. Do lời mắng nhiếc, suốt trong năm trăm kiếp, thường làm thân chó. Do đã Xuất Gia, giữ giới thanh tịnh, nay được gặp ta, mới được giải thoát.

Lại nữa, Luận Trí Độ nói: Do ngu si nhiều, nên phải làm các côn trùng, chim chóc đần độn như giun trùn, bọ hung, kiến hôi, vịt Trời, cú vọ, cú mèo.

Bồ Tát Long Thọ đôi lần nói: Vì lòng dâm dục nhiều, nên phải chịu quả báo dâm dục làm vịt Trời.

Có người nói: Vì ngu si nhiều, nên cũng phải làm vịt Trời.

Hai con vịt Trời ấy giống nhau hay khác nhau?

Đáp: Loại do túc nghiệp dâm dục sinh ra thì làm loại le vịt ở dưới nước. Loại do túc nghiệp ngu si sinh ra thì làm loài cú dữ trên cạn, hoặc thấy ban ngày, ban đêm không thấy. Loại do dâm dục sinh ra thường bay liền bầy và lội nổi mình trên nước, hoặc thấy ban đêm, ban ngày không thấy. Loại do ngu si sinh ra thường bay đi rình bắt chuột ban đêm.

Cú cũng có hai loại:

Do túc nghiệp dâm dục sinh ra thì làm cú già, ban ngày thấy, ban đêm không thấy.

Do túc nghiệp ngu si sinh ra thì làm cú mèo, ban đêm thấy, ban ngày không thấy.

Lại nữa, các Kinh Trường A Hàm và Tăng Nhất nói: Chim Kim Sí có bốn loại:

Một là do trứng sinh ra, hai là do bào thai sinh ra, ba là do ẩm ướt sinh ra, bốn là do biến hóa sinh ra. Vào kiếp trước, tất cả đều đã Bố Thí rất nhiều, nhưng vì kiêu căng, ngã mạn, sâh hận, hành hạ chúng sinh, nên phải sinh làm loài chim này.

Có ngọc như ý để làm tràng hạt, có thần thông biến hóa, có đầy đủ mọi nhu cầu. Thân cao bốn mươi dặm, áo rộng tám mươi dặm, dài bốn mươi dặm, nặng hai lượng rưỡi.

Ăn các loài rùa, kỳ đà, ba ba theo lối đoạn thực Kinh Niết Bàn nói có thể ăn, có thể tiêu hóa tất cả các loài cá, các loài vàng bạc đá quý, trừ kim cương.

Biết tắm rửa, mặc y phục và ăn sống theo lối hoạt thực, cũng có sinh hoạt vợ chồng, hai hân cùng giao nhau để thành âm dương phối hợp. Sống thọ một kiếp, cũng có loại ít hơn.

Có một cây ở phía Bắc bờ biển lớn, tên Cứu La Sân Ma, cao một trăm do tuần, bóng mát năm mươi do tuần.

Phía Đông của cây, có cung điện của loài Rồng do trứng sinh ra và cung điện của loài chim Kim Sí do trứng sinh ra.

Phía Nam của cây, có cung điện của loài Rồng do bào thai sinh ra và cung điện của loài chim Kim Sí do bào thai sinh ra.

Phía Tây của cây, có cung điện của loài Rồng do ẩm ướt sinh ra và cung điện của loài chim Kim Sí do ẩm ướt sinh ra.

Phía Bắc của cây, có cung điện của loài Rồng do biến hóa sinh ra và cung điện của loài chim Kim Sí do biến hóa sinh ra. Mỗi cung điện dọc ngang rộng sáu ngàn do tuần, trang sức như trên đã nói.

Nếu chim Kim Sí do trứng sinh ra, bay xuống mặt biển, lấy cánh quẫy nước, nước liền rẽ đôi, sâu đến hai trăm do tuần, bắt lấy loài Rồng do trứng sinh ra để ăn thịt tùy thích Kinh Hoa Nghiêm nói, chim này ăn gió do rồng quạt mà thành.

Nếu gió thổi vào mắt của người thì sẽ bị mù, nên gió này không thổi đến nhân gian, sợ làm tổn thương mắt của ngưới. Các loài chim Kim Sí do bào thai sinh ra, ẩm ướt sinh ra, biến hóa sinh ra, cũng đều như thế Kinh Niết Bàn nói, chim Kim Sí này chỉ không ăn thịt người đã thọ Tam Quy. Có con rồng con do biến hóa sinh ra, thường giữ phép Bát Quan Trai trong sáu ngày ăn chay hằng tháng.

Bấy giờ, chim Kim Sí muốn bắt lấy nó để ăn. Ngậm nó, bay lên ngọn cây phía Bắc đỉnh núi Tu Di cao mười sáu ngàn sáu vạn dặm, tìm kiếm đuôi rồng, tuyệt nhiên không thấy. Chim nghe ra được nguyên nhân, cũng thọ Ngũ Giới.

Lại nữa, Kinh Quán Phật Tam Muội nói: Chim Kim Sí Chúa tên là Tiếng chính âm, sung sướng thảnh thơi bậc nhất trong các loài chim, mỗi ngày ăn thịt một con rồng Chúa và năm trăm con rồng con ở cõi Diêm Phù Đề.

Lần lượt ăn thịt khắp bốn châu, số lượng cũng như trên, giáp vòng rồi lại bắt đầu. Trải qua tám ngàn năm, tướng chết bắt đầu xuất hiện. Các loài Rồng phun độc, nên chim không thể bắt ăn thịt được, đói khát kinh hoàng, dù muốn cũng không thể ngồi yên, liền bay đến núi Kim Cương.

Từ đây hạ cánh thẳng xuống, từ đầu tầng nước lớn xuống đến đầu tầng gió. Bị gió thổi tung lên lại trên đỉnh núi Kim Cương đến bảy lần như thế, cuối cùng mới chết. Vì chất độc của nó, khiến cho núi Thập Bảo đều bốc cháy.

Rồng Chúa Nan Đà sợ cháy mất núi này, liền làm mưa lớn, giọt nước bằng đầu trục xe. Thịt chim bị cháy tiêu tan hết, chỉ còn sót lại trái tim. Trái tim lại rơi xuống, rồi bị hất tung lên bảy lần như trước.

Xong xuôi, mới nằm yên trên đỉnh núi Kim Cương. Rồng Chúa Nan Đà đem về làm hạt minh châu. Chuyển Luân Vương thâu lấy làm châu Như ý. Nếu người biết Niệm Phật, khi chết đi, trái tim cũng sẽ trở nên như thế.

Lại nữa, các Kinh Lâu Thán và Trường A Hàm nói: Rồng có bốn loại. Đều do kiếp trước tạo nhiều sân hận, lòng gian tà không ngay thẳng, nhưng đã bố thí nhiều, nên nay được làm loài này. Nhờ phước đức bố thí nên có được bảy loại châu báu để làm cung điện chỗ tọa lạc của cung điện thì đã nói trong phần chim Kim Sí trên đây.

Thân cao bốn mươi dặm, áo dài bốn mươi dặm, rộng tám mươi dặm, nặng hai lượng rưỡi. Có thần thông tự tại, ăn uống trăm vị, đến miếng cuối cùng, liền biến thành cóc nhái. Khi mệnh chung thì tự hóa, gia quyến bèn mở đạo tâm, xin Bố Thí cho chiếc áo đen, khiến các loài Rồng đều thường hoan hỷ Phát Tâm cúng dường.

Cát nóng sẽ không rơi tới tấp lên mình và thoát khỏi mọi hoạn nạn. Cũng biết biến thành các loài rắn, không gặp phải cóc nhái khi ăn và không bị chim Kim Sí ăn thịt.

Ăn các loài giải, kỳ đà, cá, ba ba theo lối đoạn thực. Biết tắm rửa, mặc áo quần. Ăn sống, nhai nhỏ theo lối tế hoạt thực. Cũng có sinh hoạt vợ chồng, hai thân cùng giao nhau để thành âm dương phối hợp. Sống thọ một kiếp, đôi khi có loài ít hơn. Thoát được chim Kim Sí ăn thịt.

Chỉ có mười sáu loài Rồng Chúa: Một là Sa Kiệt, hai là Nan Dà, ba là Bạt Nan Đà, bốn là Y Na Bà La, năm là Đề Dầu Lại Tra, sáu là Thiên Kiến, bảy là A Lô, tám là Già Cú La, chín là Già Tỳ La, mười là A Ba La, mười một là Già Nậu, mười hai là Cù Già Nậu, mười ba là A Nậu Đạt, mười bốn là Thiện Trụ, mười năm là Ưu Thiểm Già Ba Dầu, mười sáu là Đắc Xoa Ca.

Lại nữa, các Kinh Lâu Thán, Hoa Nghiêm đều nói: Rồng Chúa Sa kiệt cư trú ở dưới đáy biển lớn phía Bắc núi Tu Di. Cung điện ngang dọc rộng tám vạn do tuần, do bảy loại châu báu tạo thành.

Có bảy lớp tường thành, có lan can rèm lưới trang trí lên trên ấy. Có vườn tược ao hồ, chim chóc hót ca. Có vách vàng cửa bạc, cửa cao hai ngàn bốn trăm do tuần, rộng hai ngàn hai trăm do tuần, vẽ màu rực rỡ. Thường có năm trăm Quỷ Thần canh gác. Rồng Chúa biết tùy tiện làm ra mưa lớn, dù cả bầy rồng khác xúm nhau cũng không bằng được.

Nước đọng lại thành vực, chảy tung vào biển lớn, màu sắc trong trẻo như lưu ly.

Lại nữa, Kinh Hải Long Vương nói: Rồng Chúa bạch Phật, tôi chính thức ở trong biển lớn, vào thời Phật Câu Lâu Tần, dưới đáy biển sâu, gia quyến rất ít. Đến nay, gia quyến loài Rồng biển của tôi đã rất đông đúc.

Phật bảo rồng Chúa, ai đã Xuất Gia, Quy Y Phật Pháp, vi phạm giới hạnh, không bỏ chánh kiến, không đọa Địa Ngục. Như những loài này, sau khi mệnh chung, đều sinh làm rồng.

Phật bảo rồng Chúa, vào thời Phật Câu Lâu Tần, có chín mươi tám ức Cư Sĩ, Tu Sĩ vi phạm giới hạnh, sau khi mệnh chung, đều sinh làm rồng. Vào thời Phật Câu Na Hàm Mâu Ni, có tám mươi ức Cư Sĩ, Tu Sĩ phá giới buông lung, sau khi mệnh chung, đều sinh làm rồng.

Vào thời Phật Ca Diếp, có sáu mươi bốn ức Cư Sĩ, Tu Sĩ phạm giới, sau khi mệnh chung, đều sinh làm rồng. Vào thời của ta, có chín mươi chín mươi ức Cư Sĩ, Tu Sĩ tranh luận, phỉ báng Kinh Luật, sau khi chết đi, sẽ sinh làm rồng.

Nay đã có loài ra khỏi. Bởi vì lẽ ấy, tại đáy biển lớn vợ con trong gia quyến của loài Rồng biển sinh sản đông đúc, không thể kể xiết. Sau khi ta nhập Niết Bàn, sẽ có nhiều Cư Sĩ xấu xa vi phạm Giới Luật, sẽ sinh vào loài Rồng hoặc sẽ đọa vào Địa Ngục.

Lại nữa, Kinh Tăng Hộ nói: Bấy giờ, Đức Thế Tôn bảo Tỳ Kheo Tăng Hộ, ông đã thấy được ở dưới đáy biển, các rồng Chúa mang báo thân rồng, có nanh giáp vảy sừng, hình dáng đáng sợ, dơ dáy khó gần. Vì đường Súc Sinh ngăn cản phép Xuất Gia tu hành, nên không khỏi bị chim Kim Sí ăn thịt. Tính nết loài Rồng thường ngủ nhiều.

Có năm lúc không thể giấu mình: Một là lúc sinh, hai là lúc chết, ba là lúc hành dâm, bốn là lúc giận dữ, năm là lúc ngũ.

Lại có bốn loại độc, không thể theo Chánh Pháp: Một là độc vì âm thanh, nên không thể theo Chánh Pháp. Nếu nghe có âm thanh phát ra thì sẽ hại người. Hai là độc vì thấy, nên không thể theo Chánh Pháp. Nếu thấy hiện ra có thân hình, chắc chắn sẽ hại người.

Ba là độc vì hơi thở, nên không thể theo Chánh Pháp. Nếu bị hơi thở hà vào, chắc chắn sẽ hại người. Bốn là độc vì đụng chạm, nên không thể theo Chánh Pháp. Nếu đụng chạm vào mình, chắc chắn sẽ hại người.

***

PHẦN TÁM

TU PHÚC
 

Như Kinh Bồ Tát Xử Thai nói rằng: Phật bảo Bồ Tát Trí Tích, có một thưở nọ, vào vô lượng kiếp xa xưa, ta làm chim Kim Sí Chúa, có cung điện bằng thất bảo, có hậu viên, ao hồ đều bằng thất bảo. Lòng rất thanh thản, như Chuyển Luân Vương, bèn đi xuống biển, tìm rồng ăn thịt. Bấy giờ trong biển, có con rồng con hóa sinh, đang giữ giới Bát Quan Trai trong ngày trai nhật.

Bấy giờ, chim Kim Sí Chúa, thân cao tám ngàn do tuần, hai cánh phải trái đều dài bốn ngàn do tuần, dùng cánh rẽ nước, bắt con rồng con. Nước chưa kịp khép, đã ngậm con rồng con bay lên. Khi chim muốn ăn rồng, trước hết phải nuốt từ phần đuôi. Chim bay đến phía Bắc núi Tu Di, ở đó có một cây lớn bằng sắt, thân cao sáu vạn dặm.

Chim ngậm con rồng con đến đó, sửa soạn ăn thịt. Tìm kiếm đuôi rồng, chẳng biết chỗ nào, tìm kiếm mãi, suốt một ngày đêm. Đợi đến sáng mai, rồng mới ló đuôi, nói với chim rằng, thân ta vốn là loài Rồng hóa sinh, nếu ta không giữ giới Bát Quan Trai, nhà ngươi đã hóa thành tro.

Bấy giờ, chim Kim Sí nghe xong, ăn năn hối lỗi nói rằng, Phật Pháp uy lực, cao siêu khó lường. Ta có cung điện, cách đây không xa, theo ta đến đó, cùng nhau vui chơi.

Rồng bèn theo chim, đến xem cung điện. Gia quyến của ta, đến nay vẫn chưa được nghe đến giới Bát Quan Trai của Phật. Xin nhờ chỉ dạy giùm cho Giới Luật uy nghi này. Một mai, nếu có mệnh chung, may mắn được sinh làm người.

Lúc ấy, con rồng con liền đem giới cấm đọc tụng cho nghe ngay tại cung điện của chim và nói kệ rằng:

Là con của rồng Chúa,

Ta tu bảy vạn năm.

Vì lấy kim châm lá,

Phạm giới, bị làm Rồng.

Cung ta ở đáy biển,

Cũng do thất bảo thành:

Châu Ma Ni, Pha Lê,

Châu minh nguyệt, bạc vàng.

Hãy theo ta đến đó,

Tham quan chuyện tu hành.

Thiện căn càng tăng trưởng,

Từ bi thêm chứa chan.

Bấy giờ, chim nghe lời rồng con, thọ Trì Giới Bát Quan Trai xong, tự phát nguyện rằng, từ nay trở về sau, cho đến lúc lâm chung, xin thề không sát sinh nữa và xin thực hành đúng theo lời Phật dạy.

Gia quyến của chim Kim Sí cũng thọ Trì Giới Bát Quan Trai xong, liền đi theo rồng con đến cung rồng dưới biển. Ở đấy có Tháp thất bảo chứa lời Phật dạy, Chánh Pháp cao siêu, chứa đầy trong Kinh Sách, đựng trong hòm bằng thất bảo.

Thấy các vật phẩm cúng dường quý báu như ở trên Trời. Rồng con nói vơi chim rằng, ta mang báo thân này, thọ mạng tuy còn dài, nhưng chưa từng sát sinh và chưa từng đụng chạm đến nước. Bấy giờ, con trai, con gái nhà rồng tâm ý đều thông suốt, sau khi mệnh chung, đều được sinh vào Quốc Độ của Phật A Di Đà.

***

PHẦN CHÍN

KHỔ LẠC
 

Theo Kinh nói: Như loài Rồng có phước thì có y báo, chánh báo sung sướng đầy đủ. Thê thiếp, kỹ nữ, áo quần, ăn uống, ngựa voi, thất bảo đều không thiếu thứ gì, thanh nhàn tự tại còn hơn cả người.

Thậm chí trong cõi Lục dục đều có chim thú sung sướng thanh nhàn. Cũng có các loài Rồng bạc phước, hằng ngày bị cát nóng thiêu đốt thân mình, và bị các loài côn trùng gậm nhấm thể xác. Còn như Súc Sinh ở thế gian thì bị sử sai đánh đập thồ chở nặng nề, ruổi giong theo lệnh, không được tự do.

Cho đến những loài lội ở dưới nước, đi ở trên bộ, bay giữa không trung, thiếu thốn cỏ ăn, nước uống, tàn hại lẫn nhau. Lại có những loài Súc Sinh ở giữa hai ngọn núi Thiết Vi, thường sống trong chỗ tối tăm, chịu khổ không ngừng, không chút thanh thản. Nhưng nỗi khổ này, không thể tả hết.

***

PHẦN MƯỜI

HẢO XÚ
 

Theo Kinh nói: Như những loài Rồng, kỳ lân, công, phụng, anh vũ, gà rừng, trĩ gấm, đều được người quý chuộng, ao ước, mến yêu. Còn những loài khỉ đột, sói chồn, tê giác, cọp, rắn, cú vọ, cú mèo, đều bị người ghét bỏ, không thích nghe đến tiếng kêu. Đẹp xấu là thế, trình bày khó hết. Sang hèn dễ biết, nói sao cho cùng.

Nhân Duyên Cảm Ứng.

Trích dẫn sơ lược bảy chuyện:

1. Yêu quái đời Hoàng Sơ.

2. Yêu quái heo đực ở núi Thục.

3. Yêu quái chim ở núi Việt.

4. Yêu quái dê ở giếng của Quý Hoàn Tử.

5. Yêu quái chó ở đất của nhà Hoài Diêu đời Tấn.

6. Yêu quái chó đời Cao Tân Thị.

7. Chuyện người và yêu quái giao phối sinh con trong sách Tây Quốc Hành Ký.

1. Giữa niên hiệu Hoàng Sơ đời nhà Ngụy: Địa phận Đốn Khâu có người cưỡi ngực đi đêm, thấy giữa đường có con vật lớn bằng thỏ, hai mắt sáng như gương, nhảy nhót chận ngang trước đầu ngựa, cản trở không cho tiến lên. Người ấy sợ hãi, té ngay xuống ngựa.

Yêu quái xông đến túm lấy, người ấu kinh hoảng chết ngay. Rất lâu mới tỉnh lại thì yêu quái đã mất tăm, không biết ở đâu, liền lên ngựa đi tiếp.

Được mấy dặm, gặp một người. Chào hỏi xong, người ấy kể lại biến cố vừa xảy ra như thế. Nay được gặp nhau làm bạn đồng hành, thật hết sức đáng mừng.

Người ấy nói, tôi đi có một mình, gặp được ông cùng làm bạn, sung sướng không thể nào tả nổi.

Ngựa ấy đi nhanh, xin hãy đi trước, tôi sẽ đi theo sau. Bèn cùng nhau đi.

Bạn hỏi: Con vật vừa rồi như thế nào, khiến ông phải kinh hoảng như thế?

Người ấy đáp: Mình giống thỏ, mắt sáng như gương.

Hình thù thật đáng ghê sợ.

Bạn nói: Thử nhìn lại tôi, xem ra sao?

Người ấy quay lại nhìn thì đúng là yêu quái vừa gặp. Yêu quái bèn nhảy lên ngựa, người ấy hoảng hồn ngã ngay xuống đất chết tươi. Người nhà lấy làm lạ, thấy ngựa chạy về một mình, lập tức đổ xô đi tìm, gặp được giữa đường. Giây lát hồi tỉnh, kể lại đầu đuôi câu chuyện như thế.

2. Trên đỉnh núi cao phía Tây Nam đất Thục: Có con vật giống loài khỉ, cao bảy thước, biết đi như người, giỏi rượt theo người, tên là con heo đực, còn tên là con ngựa hóa hay là con vượn cái. Thường rình phụ nữ đi đường, nếu có người lớn, liền lén bắt mang đi, người khác không hay biết. Nếu có người đi gần bên, đều lấy dây dài kéo bắt đi, nên không thể thoát được.

Con này biết phân biệt mùi hơi nam nữ, nên khi bắt người nữ đi, người nam không hề hay biết. Nếu bắt được con gái nhà người ta, liền đem về làm vợ. Người nào không sinh con thì suốt đời không được thả cho về. Mười năm sau, hình thù đều giống với nó, tâm trí cũng bị mê mẫn không có ý trở về. Nếu sinh được con cái, nó liền bồng ẵm đưa về nhà.

Sinh con cũng giống như người, nếu không chịu nuôi con người mẹ sẽ chết. Vì thế mọi người đều sợ sệt, chẳng ai dám không nuôi con. Khi lớn lên, không khác gì người, đều mang họ Dương. Thế nên, ngày nay ở phía Tây Nam đất Thục, có nhiều người họ Dương, đều vốn là con cháu của Con heo đực hay Con ngựa hóa này vậy.

3. Trong vùng núi thẳm non sâu của đất Việt: Có loài chim lớn như con tu hú, màu xanh, tên là Chim cai trị. Chim này khoét lỗ trong thân cây cổ thụ để làm tổ, lớn bằng hũ đựng năm, sáu thưng. Miệng tổ cỡ vài tấc, lấy đất vẽ viền chung quanh, màu xanh màu đỏ nổi lên rõ ràng, y như bia bắn.

Người đi rừng đốn gỗ, thấy cây này thì lãng tránh ra xa.

Đôi khi đêm tối mò, người không thấy chim, chim cũng biết người không trông thấy, liền kêu lên:

Chao ôi! Lên núi. Sáng mai, người bèn mau mau lên núi.

Chao ôi! Xuống núi.

Thế là sáng mai phải cấp tốc xuống núi. Nếu chim không bảo xuống thì chỉ nói cười mà thôi, người có thể yên tâm ở lại đốn cây. Nếu có đồ dơ dáy vướng vất gần chỗ của nó thì sẽ có cọp đến canh chừng suốt đêm. Người không chịu về thì sẽ bị cọp bắt ăn thịt.

Giữa ban ngày, thấy rõ hình dáng của nó đúng là chim. Ban đêm, nghe tiếng hót của nó, cũng đúng là chim. Có dịp vui thích, liền biến thành người cao ba thước, đi xuống khe suối mò cua trong đá, đem đến chỗ người đốt lửa nướng lên. Người không dám đụng đến nó. Người Việt gọi chim này là tổ của Thầy mo xứ Việt.

4. Quý Hoàng Tử đào giếng bắt gặp một vật giống cái vò đất, trong đó có con dê, bèn đến hỏi Khổng Tử rằng: Ta đào giếng, bắt được con chó.

Tại sao thế?

Khổng Tử đáp rằng theo ta biết thì đó là dê.

Bởi ta nghe nói rằng: Yêu quái trong nước là ma rồng. Yêu quái của đất là dê dữ.

Sách Hạ Đỉnh Chí nói: Con ma rồng lớn bằng đứa bé lên ba. Mắt đỏ, da đen. Tai dài, tay lớn. Vuốt màu đỏ tươi. Lấy dây trói lại thì có thể làm thịt ăn được.

Vương Tử nói rằng: Yêu tinh của cây là con Du Quang. Yêu tinh của kim loại là con Thanh Minh.

5. Giữa niên hiệu Nguyên Khang đời Tấn: Trong nhà Hoài Diêu ở huyện Lâu tại Ngô quận bỗng nghe từ lòng đất có tiếng chó con sủa vọng lên. Dò chỗ có tiếng chó sủa phát ra, trên có lỗ như hang trùn. Hoài Diêu lấy gậy thọc vào, được vài thước, có cảm giác như gặp con gì, liền đào xuống, nhìn vào thấy một cặp chó con chưa mở mắt, cũng lớn như chó nhà, đem lên cho bú cho ăn. Kẻ hầu hạ đều đổ đến xem.

Có bậc Trưởng Lão nói rằng: Đây gọi là chó tê ngưu. Bắt được nó sẽ khiến cho nhà giàu có hưng thịnh, nên nuôi dưỡng lấy nó. Vì thấy chó chưa mở mắt, nên Hoài Diêu đem bỏ vào chỗ cũ, lấy cối đá đậy kỹ lên trên. Ít lâu sau mở ra xem, hai bên đầu không có hang hốc, thế mà lại biến mất đi đâu không còn nữa. Nhiều năm sau, nhà Hoài Diêu vẫn bình yên, không xảy ra việc hên sui gì cả.

6. Giữa niên hiệu Đại Hưng: Trong phủ đệ ở Ngô quận lại đào được hai con gia súc như trên. Về sau, thái thú Ngô Mậu bị quân ở Ngô Hưng giết chết.

Thi Tử nói rằng: Trong đất có chó gọi là Sói đất, có người gọi là không hại.

Sách Hạ Đỉnh Chí nói: Đào đất bắt được con chó gọi là giả. Đào đất bắt được con heo gọi là tà. Đào đất bắt được người gọi là tụ. Tụ là không hại vậy. Con vật này là của tự nhiên, đừng cho Quỷ Thần mà lấy làm lạ. Như thế, Giả và Sói đất tuy khác tên nhưng thật ra chỉ là một.

Thiên Vạn Tất trong sách Hoài Nam Tử nói rằng: Dê ngàn năm hóa thành trùn khoang cổ. Cóc ăn nấm linh, khi chết thành chim cun cút. Đấy là do khí tạo ra. Vì cùng cảm ứng với nhau nên sinh ra huyễn hoặc vậy.

Họ Cao Tân có bà già ở trong cung Vua, mắc bệnh đau tai, chạy tìm danh y đương thời váy chữa, móc ra con sâu ngọ ngoạy lớn như cái kén. Sau đó, bà già đem nhốt vào trong cái bầu rồi lấy dĩa đậy lại. Giây lát, sâu ấy hóa thành con chó bông ngũ sắc.

Do đó, đặt tên là Bàn Hồ và nuôi dưỡng. Bấy giờ, rợ Ngô hùng mạnh, thường xâm lấn lân bang. Nhà Vua đã sai tướng tá đi đánh dẹp, nhưng không thể thắng và bắt được giặc đem về.

Bèn chiêu mộ trong thiên hạ, người nào có thể lấy được đầu tướng giặc Ngô sẽ thưởng vàng nghìn cân, thực ấp vạn hộ và ban cho Công Chúa. Sau đó, Bàn Hồ xách đầu tướng giặc đến cửa cung. Nhà Vua xem xét lại thì đúng là đầu giặc Ngô.

Biết làm sao đây.

Quần thần đều tâu: Bàn Hồ là thú, không thể phong quan tước, lại càng không thể gả Công Chúa. Dù có công cũng không thể ban thưởng được.

Công Chúa nghe được, tâu lên Nhà Vua rằng: Đại Vương đã đem con ra hứa với thiên hạ. Nay Bàn Hồ đem đầu tướng giặc về đây, giúp nước trừ hại.

Đó là mệnh Trời sai khiến, nào phải là trí lực của chó?

Bậc vương giả trọng lời, bậc bá giả trọng chữ tín. Không thể vì thân con bé nhỏ mà nuốt lời hứa với thiên hạ được. Đó là tai họa cho nước nhà. Nhà Vua lo sợ nên phải bằng lòng, cho phép Công Chúa lấy Bàn Hồ.

Bàn Hồ liền đem Công Chúa lên núi, ở chỗ cỏ cây rậm rạp không có dấu chân người. Từ đây, Công Chúa trút bỏ quần áo cao sang, ăn mặc trang pgục của người hèn hạ, cầm chĩa một theo Bàn Hồ lên núi xuống hang, cư trú trong động đá. Nhà Vua thương nhớ, sai người lên tìm. Trời nổi mưa to gió lớn, sấm sét mịt mù.

Người đi, không ai có thể đến được. Ba năm trôi qua, Công Chúa sinh hạ sáu trai, sáu gái. Sau khi Bàn Hồ chết xong, bọn họ ăn ở với nhau thành vợ chồng. Xe sợi vỏ cây, nhuộm bằng hạt cỏ, đem cắt may mặc, vì thích quần áo sặc sỡ nhiều màu. Sau đó, Công Chúa về thăm, đem chuyện tâu với Vua cha.

Nhà Vua cho người lên kiếm. Trời không đổ mưa, thấy bọn họ ăn mặc cũn cỡn, nói năng líu lo, ăn uống chồm hổm. Bản tính thích chỗ rừng núi, ghét chốn thị thành. Chìu theo sở thích, Nhà Vua xuống chiếu ban cho núi lớn đầm sâu, gọi tên là mọi rợ.

Bọn họ ngoài mặt ngu si, trong lòng tinh quái, an thân lãnh địa, quý trọng của ban. Vì bọn họ bẩm thụ khí lạ của mệnh Trời, nên phải đối xử theo lối đặc biệt. Đổi chác, làm rẫy đều không đóng thuế quan, không thu thuế đất.

Các tù trưởng đều được ban ấn tín, đội mũ bằng da rái cá, ngụ ý sinh sống ở nước nhiều hơn. Hiện nay, tức là bọn rợ ở các vùng Lương Hán, Ba Thục, Vũ Lăng, Trường Sa, Lô Giang vậy.

Mỗi dịp cúng tế ông tổ Bàn Hồ thì dùng món cháo tấm trộn cá nấu nhừ, cùng tụ họp nhau gõ vào bồn và kêu là. Tục ấy đến nay vẫn còn. Thế nên, người ta gọi là mình trần đầu vồ, con cháu Bàn Hồ. Sáu chuyện trên đây rút từ Sưu Thần Ký.

7. Sách Tây Quốc Ký của Pháp Sư Huyền Trang nói rằng: Nước Tần Già La tuy không phải là nước Ấn Độ, nhưng đường đến nước ấy phụ thuộc vào Ấn Độ vốn là bãi châu báu, có nhiều châu báu quý hiếm và Quỷ Thần cư trú. Về sau, có một Quốc Vương hỏi vợ bên nước láng giềng. Ngày lành tháng tốt sang rước dâu về, giữa đường gặp Sư Tử. Bọn thị vệ tùy tùng bỏ cô dâu chạy trốn. Cô dâu ngồi trong xe cam tâm chịu chết.

Bấy giờ, Sư Tử Chúa cõng cô dâu vào hang thẳm trong núi sâu. Đúng bữa, bắt nai, hái quả đem cho ăn. Lâu ngày chầy tháng sinh một đám con trai con gái. Hình dạng giống người, nhưng tính tình lại là súc vật. Con trai lớn lên, có sức mạnh bắt được thú dữ.

Tuy tuổi còn nhỏ, trí khôn đã phát triển, nói với mẹ rằng: Con là gì đây?

Cha thì dã thú, mẹ lại người ta.

Không thuộc loài nào, làm sao cưới vợ?

Mẹ bèn đem chuyện xưa ra kể cho nghe.

Con nói: Người và thú khác đường, cần phải bỏ trốn.

Mẹ đáp: Trước đây mẹ đã trốn đi, nhưng không thoát được. Sau đó, đứa con theo Sư Tử cha lên núi vượt đèo, quan sát đường đi nước bước để lén trốn thoát. Rình lúc cha đi xong, bèn cõng mẹ chạy xuống làng mạc.

Mẹ bảo: Cần phải cẩn thận, đừng tiết lộ sự tình. Nếu người ta biết được, sẽ khinh bỉ mẹ con ta ngay. Khi về đến nước của Vua cha thì đã không còn nữa, họ hàng cũng đều bị diệt vong, đành xin tá túc trong làng.

Người ta hỏi rằng: Hai mẹ con là người nước nào?

Đáp: Tôi vốn là người ở nước này, bị lưu lạc sang đất khác, nay hai mẹ con dắt nhau về quê hương. Mọi người nghe nói đều thương, cùng nhau xúm lại giúp đỡ. Riêng phần Sư Tử Chúa, khi trở về hang, thấy chẳng còn ai, đâm ra thương nhớ vợ con, liền nổi cơn giận dữ, vụt chạy khỏi hang.

Qua lại sục sạo khắp chốn xóm làng, gầm rống vang dội, hung hăng tàn sát người và súc vật. Ra tay giết chóc tất cả mọi loài. Dân làng vừa xông đến, liền bị tóm lấy vật chết. Cả làng phải đánh trống, thổi tù va, mang nỏ, cầm mâu, họp thành đội ngũ chống lại, mới có thể thoát nạn.

Nhà Vua sợ dùng đường lối nhân từ không thích hợp, nên tung đám thợ săn chuyên nghiệp đến, quyết bắt cho kỳ được. Lại thân hành đem bốn đạo quân đông đến vạn người, bao vây khắp rừng rậm đến tận hang cùng.

Sư tử gần rống vang dội, người ngựa đều kinh sợ. Không tài nào bắt được, Nhà Vua phải chiêu mộ người nào có khả năng bắt được Sư Tử để trừ hại cho đất nước, hứa sẽ trọng thưởng và tuyên dương công trạng.

Người con nghe được lệnh Vua, liền bàn với mẹ: Lâu nay mẹ con mình đói khổ.

Nay con nên đáp lời kêu gọi may ra bắt được, sẽ có của để mẹ con mình nuôi nhau.

Mẹ nói: Lời con nói mẹ nghe không được. Con thú ấy, dù biết là thú, nhưng cũng là cha của con.

Lẽ nào vì đói khổ mà làm chuyện ngỗ nghịch trái đạo?

Con nói: Người và thú vật khác loài, nói đến lễ nghĩa làm gì?

Mẹ cứ cản trở thì con cũng chẳng khác gì thú vật. Bèn rút dao găm lên đường, đáp ứng lời chiêu mộ. Bấy giờ, nghìn người muôn ngựa bố trí đông đảo như mây đùn sương tỏa. Sư tử cha chiếm cứ giữa rừng, không ai dám đến gần. Con bèn đi thẳng vào trước mặt.

Sư tử cha liền nằm mẹp xuống một cách hiền lành, thương yêu con đến quên hết giận dữ. Con lén đâm phụp dao vào giữa bụng. Tuy thế, Sư Tử cha thương yêu con rất nhân từ, không chút giận hờn.

Đến khi con mổ bụng ra, Sư Tử cha vẫn cam lòng chịu đau mà chết.

Nhà Vua hỏi: Người này là ai mà phi thường đến thế?

Rồi đem lợi lộc ra dụ dỗ, lấy uy lực để răn đe, cuối cùng con mới chịu đem đầu đuôi sự tình trình bày đầy đủ.

Nhà Vua phán: Ngỗ nghịch thay.

Đến cha mà còn nỡ giết, huống gì người ngoài?

Thú vật khó thuần, ác tâm dễ động. Trừ khử mối hại cho dân, công lao to thật. Cắt đứt tính mạng của cha, lòng quá ngang tàng.

Trọng thưởng để trả công to, đày xa để phạt ngang ngược thì phép nước không hư, lời Vua không trái. Liền đó, cho sắm sửa hai chiếc thuyền lớn, dự trữ nhiều lương khô. Giữ mẹ ở lại, chu cấp để thưởng công lao. Trai gái đều lên thuyền riêng, phó cho sóng gió đưa đi. Thuyền của bọn con trai vượt biển, đến bãi châu báu này.

Thấy có nhiều châu báu quý hiếm, nên dừng lại cư trú. Về sau, có đoàn thương nhân ghé vào bãi, bọn con trai giết chết trưởng đoàn, giữ con gái lại. Cứ thế, con cháu sinh sôi đông đúc. Bèn lập ra Vua tôi để phân chia cao thấp. Dựng đô lập ấp thành bờ cõi riêng.

Vì Tổ Tiên có công bắt được Sư Tử Chúa, nên lấy công ấy mà đặt tên nước. Thuyền của bọn con gái trôi đến phía Tây Ba lạt tư, bị Quỷ Thần ở đấy dụ dỗ, sinh ra một bầy con gái. Thế nên, ngày nay trở thành nước lớn của đàn bà ở phương Tây.

Vì thế, người nước Sư tử hình dáng thấp đen, cằm vuông đầu lớn, tính tình hung hãn, đánh độc tàn nhẫn. Ấy cũng là do con cháu của mãnh thú, nên phần đông đều hùng dũng tráng kiện. Đó là một thuyết về loại người này.

Nếu theo Kinh Điển của Phật Giáo, như Kinh Khởi Thế, thì vào ngày xưa, ở trong thành lũy kiên cố của bãi có nhiều châu báu này là chỗ cư trú của năm trăm La Sát nữ.

Lại nữa, trước đền thờ Trời ở phía Bắc thành thuộc mé Đông nước Khuất Chi có hồ Rồng lớn là nơi loài Rồng biến hình giao phối với ngựa cái, sinh ra giống ngựa rồng con rất thuần thục để cưỡi. Do đó, nước này sản xuất nhiều ngựa hay.

Nghe các sách xưa nói rằng: Gần đây, có Nhà Vua tên Kim Hoa, thường quan tâm đến việc chính trị. Nhà Vua thuần hóa một con rồng để kéo xe. Do nôn nóng chinh phục, lỡ tay quất roi đụng vào tai, nó liền trốn đi. Phải bỏ nghìn vàng thuê người kiếm về.

Trong thành không có giếng, phải lấy nước ở hồ này. Con rồng bèn biến thành người, cùng phụ nữ giao phối, sinh được đứa con hùng dũng, chạy kịp ngựa phi. Cứ thế, dần dần lan rộng, mọi người đều có giống rồng.

Bọn này ỷ sức làm càn, không tuân phép nước. Nhà Vua ra sức cùng nước Đột Quyết diệt giống người này, lớn nhỏ đều giết sạch, không chừa một mạng. Đến nay, thành ấy trở nên hoang phế, mất hẳn dấu vết con người. Hai chuyện sau đây rút từ sách Tây Quốc Ký của Pháp Sư Huyền Trang.

Thuật rằng: Thường thấy bọn ngu mê tà kiến nói rằng sang hèn không giống, người thú khác nhau.

Làm sao có chuyện người làm Súc Sinh, Súc Sinh làm người?

Phật Pháp nói gạt, sợ không đúng thật.

Nếu các người giữ thói u mê, không tin vào lời Phật dạy, tại sao các Kinh Điển, thư tịch thế gian trên đây đều ghi chép rành rành trước mắt?

Liệu các người cũng chẳng tin ư?

Nào làm ơn, nhẫn nhục như Sở Vương ăn đĩa sinh bệnh, rồi bệnh cũng lành. Vua Tống không chịu cúng vái, yêu tinh phải đi. Nào gây ác như Lữ hậu hạ độc Triệu Vương Như Ý, Như Ý biến thành chó xanh. Vua Tề giết công tử Bành Sinh, Bành Sinh hóa thành heo người hù dọa.

Chuyện gần đây còn như thế, huống gì đã tạo nhân gây nên nghiệp báo thiện ác, nổi chìm sáu nẻo khác nhau, gánh chịu tai ương muôn kiếp?

***

 

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.
Flag Counter